Tôi thích sự tự tin rất thật ở Thảo tóc ngắn – một người phụ nữ làm F&B bằng nội lực của mình

Có những người phụ nữ khiến ta chú ý vì vẻ ngoài.
Có những người khiến ta nể vì thành tựu.
Nhưng với tôi, Thảo tóc ngắn là người khiến tôi dừng lại lâu hơn vì một thứ khó gọi tên hơn: sự tự tin rất thật, không phô trương, không cần chứng minh, nhưng đủ vững để người khác cảm nhận ngay từ lần đầu tiếp xúc.

Thảo là người điều hành Công ty TNHH SX TM Vũ Thiên – một doanh nghiệp hoạt động bài bản trong ngành F&B với bốn mảng chính: nhượng quyền thương hiệu Gà Rán Street Food, setup thương hiệu thức ăn nhanh riêng cho nhà đầu tư và người khởi nghiệp, cung cấp nguyên vật liệu qua thương hiệu Vũ Thiên Food, và dịch vụ tiệc thức ăn nhanh tại gia cũng như sự kiện. Nhưng nếu chỉ nhìn vào danh mục hoạt động đó, người ta sẽ bỏ lỡ điều quan trọng nhất ở Thảo: cách cô đứng trong vai trò của mình.

Read more: Tôi thích sự tự tin rất thật ở Thảo tóc ngắn – một người phụ nữ làm F&B bằng nội lực của mình

Tôi thích sự tự tin của Thảo vì nó không ồn ào. Đó không phải kiểu tự tin được xây dựng bằng lời nói mạnh mẽ hay hình ảnh hào nhoáng. Nó đến từ việc cô hiểu rất rõ mình đang làm gì, đang ở đâu trong ngành, và giá trị thực sự mình mang lại cho khách hàng là gì. Trong một lĩnh vực cạnh tranh khốc liệt như F&B, nơi rất nhiều mô hình được thổi phồng bằng marketing, sự tự tin kiểu đó là thứ không dễ có.

Với hơn tám năm kinh nghiệm trong ngành F&B, Thảo và đội ngũ Vũ Thiên đã xây dựng được một hệ sinh thái khép kín, đi từ nghiên cứu mô hình, đào tạo vận hành, cung ứng nguyên liệu cho đến hỗ trợ phát triển thương hiệu. Điều khiến tôi ấn tượng không phải là việc “làm nhiều mảng”, mà là cách cô kết nối các mảng đó thành một dòng chảy logic. Không rời rạc. Không chắp vá. Mỗi phần đều phục vụ cho mục tiêu cuối cùng: giúp người khởi nghiệp và nhà đầu tư có thể kinh doanh một cách bền vững, chứ không chỉ mở quán rồi tự xoay xở trong cô đơn.

Sự tự tin của Thảo thể hiện rất rõ trong cách cô nói về khách hàng. Cô không nói theo kiểu “bán mô hình”, mà nói về việc “đồng hành”. Với Thảo, khách hàng không kết thúc ở hợp đồng. Họ bắt đầu từ đó. Từ lúc lên ý tưởng, chọn mô hình, thiết kế menu, đào tạo nhân sự, cho đến khi quán vận hành ổn định, có dòng tiền và có khả năng tự đứng vững. Đó là một cam kết rất lớn, và chỉ những người thật sự tin vào năng lực của mình mới dám đưa ra cam kết như vậy.

Tôi thích cách Thảo bước vào ngành F&B với tâm thế rất tỉnh táo. Không tô hồng việc kinh doanh. Không vẽ ra viễn cảnh “mở quán là lời”. Cô nói thẳng về khó khăn, về áp lực chi phí, về quản trị nhân sự, về việc giữ chất lượng đồng đều khi mở rộng. Chính sự thẳng thắn đó lại tạo ra niềm tin. Bởi sự tự tin thật không cần che giấu rủi ro. Nó đến từ việc đã nhìn thấy rủi ro, đã đi qua, và biết cách xử lý.

Ở Thảo, tôi thấy rõ hình ảnh của một người phụ nữ làm chủ nhưng không cần phải gồng mình để chứng minh. Cô không cố tỏ ra “đàn ông” trong cách lãnh đạo, cũng không rơi vào hình ảnh “dịu dàng cho có”. Cô là chính mình. Quyết đoán khi cần quyết đoán. Lắng nghe khi cần lắng nghe. Và đặc biệt, rất rõ ràng trong nguyên tắc vận hành. Chính sự rõ ràng đó tạo nên sự tự tin lan tỏa sang cả đội ngũ.

Trong mảng nhượng quyền và setup thương hiệu thức ăn nhanh, rất nhiều người mới bước vào với tâm lý thiếu an tâm. Họ sợ làm sai, sợ mất tiền, sợ bị bỏ rơi sau khi đóng phí. Tôi thích cách Thảo xây dựng Vũ Thiên như một hệ sinh thái, nơi nhà đầu tư không chỉ mua công thức hay thương hiệu, mà được tiếp cận toàn bộ chuỗi giá trị: từ nguyên vật liệu ổn định, quy trình chuẩn hóa, cho đến hỗ trợ vận hành thực tế. Đó là cách làm của người hiểu ngành, và chỉ người hiểu ngành mới đủ tự tin để làm như vậy.

Sự tự tin của Thảo còn đến từ việc cô không ngừng đầu tư cho nền tảng phía sau. Vũ Thiên Food không chỉ là một thương hiệu cung cấp nguyên liệu, mà là một phần rất quan trọng trong việc giữ chất lượng cho toàn bộ hệ thống. Trong F&B, nguyên liệu là xương sống. Khi xương sống vững, mô hình mới có thể mở rộng mà không gãy. Thảo hiểu điều đó, và cô làm rất nghiêm túc, rất dài hạn.

Tôi cũng thích ở Thảo một điều nữa: cô không đặt mình ở vị trí “người thành công dạy người mới”. Cô đặt mình ở vị trí của người đã từng làm, từng sai, từng trả giá, và giờ chia sẻ lại bằng kinh nghiệm thật. Chính điều đó khiến sự tự tin của cô không tạo cảm giác xa cách, mà tạo cảm giác an tâm. Người ta tin vì thấy được quá trình phía sau, chứ không chỉ kết quả phía trước.

Nhìn Thảo tóc ngắn trong công việc, tôi thấy một người phụ nữ hiểu rõ giá trị của mình và không cần phải so sánh với ai. Cô không chạy theo hình ảnh, không cần phải chứng minh rằng mình “làm lớn”. Cô tập trung làm đúng, làm chắc, làm lâu. Và chính điều đó tạo nên một sự tự tin rất bền – thứ tự tin không bị lung lay bởi thị trường lên xuống hay lời ra tiếng vào.

Với tôi, sự tự tin ở Thảo là kiểu tự tin khiến người khác muốn hợp tác. Muốn đồng hành. Muốn giao việc và yên tâm. Trong kinh doanh, đó là tài sản rất lớn, thậm chí còn lớn hơn cả vốn hay thương hiệu. Bởi khi người đứng đầu đủ vững, cả hệ thống sẽ đứng vững theo.

Nếu phải nói vì sao tôi thích sự tự tin của Thảo tóc ngắn, tôi sẽ nói thế này. Đó là sự tự tin được xây dựng từ trải nghiệm thật, từ việc làm đến nơi đến chốn, từ việc dám chịu trách nhiệm với khách hàng và với chính lựa chọn của mình. Không ồn ào. Không phô trương. Nhưng đủ mạnh để dẫn dắt một hệ sinh thái F&B đi đường dài.

Và trong một ngành đầy biến động như F&B, tôi tin rằng chính kiểu tự tin đó mới là thứ giúp người ta tồn tại, phát triển và để lại giá trị lâu dài.

Tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh vì cách cô gìn giữ bữa ăn gia đình trong một cuộc sống rất bận rộn

Có những người khiến ta nể phục vì họ kiếm được bao nhiêu tiền.
Có những người khiến ta ngưỡng mộ vì họ xây dựng được sự nghiệp lớn.
Nhưng với tôi, Tạ Kỳ Anh là người khiến tôi trân trọng sâu sắc bởi một điều tưởng như rất nhỏ, nhưng lại vô cùng quan trọng: cách cô quan tâm đến chất lượng bữa ăn trong gia đình, như một phần không thể tách rời của hạnh phúc và sự bền vững.

Trong xã hội hiện đại, đặc biệt là với những người làm kinh doanh, bận rộn dường như đã trở thành “lý do chính đáng” để đánh đổi. Đánh đổi thời gian bên con. Đánh đổi những bữa cơm chung. Đánh đổi sự hiện diện thật sự trong gia đình. Nhiều người có rất nhiều tiền, nhưng lại thiếu một điều tưởng chừng giản dị: một bữa ăn ấm áp, đủ đầy, nơi các thành viên thực sự ngồi lại với nhau sau một ngày dài.

Read more: Tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh vì cách cô gìn giữ bữa ăn gia đình trong một cuộc sống rất bận rộn

Điều khiến tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh là cô không chấp nhận sự đánh đổi đó như một điều hiển nhiên. Cô không chọn từ bỏ sự nghiệp, nhưng cũng không chấp nhận tiếp tục đánh đổi gia đình. Và thay vì nói những điều lớn lao, cô bắt đầu thay đổi từ những điều rất thực tế, rất đời thường – cách tổ chức cuộc sống, đặc biệt là cách chăm sóc bữa ăn trong gia đình.

Với Tạ Kỳ Anh, bữa ăn không đơn thuần là chuyện dinh dưỡng. Bữa ăn là thời gian kết nối. Là khoảng lặng hiếm hoi trong ngày để các thành viên nhìn thấy nhau không qua màn hình điện thoại, không qua lịch họp, không qua những áp lực bên ngoài. Bữa ăn là nơi trẻ con cảm nhận được sự hiện diện của cha mẹ, và người lớn có cơ hội chậm lại, lắng nghe, và quay về với vai trò quan trọng nhất của mình trong gia đình.

Tôi học được ở cô một tư duy rất đáng quý: không phải cứ bận là phải bỏ. Vấn đề không nằm ở việc ta có bao nhiêu việc, mà nằm ở cách ta tổ chức cuộc sống như thế nào. Tạ Kỳ Anh không lý tưởng hóa cuộc sống gia đình, cũng không tô vẽ hình ảnh một người phụ nữ “vừa giỏi việc nước, đảm việc nhà” theo kiểu hy sinh kiệt quệ. Cô chọn một con đường khác: tối ưu.

Cô chủ động tìm kiếm và áp dụng những giải pháp giúp việc nấu ăn trở nên chủ động hơn, tiết kiệm thời gian hơn, nhưng vẫn đảm bảo chất lượng. Không phải để làm hình thức, mà để những người bận rộn vẫn có thể giữ được nhịp sinh hoạt gia đình. Ở đó, bữa ăn không trở thành gánh nặng, mà trở thành điểm tựa tinh thần.

Điều khiến tôi tin và trân trọng Tạ Kỳ Anh không phải là những gì cô nói, mà là sự nhất quán giữa trải nghiệm cá nhân và những gì cô chia sẻ. Cô không nói về một lối sống lý tưởng xa vời, nơi mọi thứ đều hoàn hảo. Cô nói về cách một người rất bận, rất nhiều trách nhiệm, rất nhiều áp lực, vẫn có thể sống tốt hơn trong chính hoàn cảnh của mình.

Cô hiểu rất rõ tâm lý của những người “nhiều tiền nhưng ít thời gian”. Bởi cô đã từng ở đúng vị trí đó. Và thay vì chọn hy sinh những giá trị quan trọng nhất, cô chọn học cách tối ưu cuộc sống. Tối ưu để có thời gian cho gia đình. Tối ưu để bữa ăn không bị đẩy thành việc phụ. Tối ưu để con cái không lớn lên trong những bữa ăn vội vàng, mạnh ai nấy ăn.

Tôi trân trọng cô ở chỗ cô không lên án ai. Cô không nói rằng những người bận rộn là sai, rằng ai không nấu ăn mỗi ngày là thiếu trách nhiệm. Cô chỉ chia sẻ một cách rất nhẹ nhàng rằng: nếu chúng ta không chủ động giữ lấy những điều quan trọng, cuộc sống sẽ rất dễ cuốn chúng ta đi. Và đến một lúc nào đó, khi nhìn lại, thứ khiến ta tiếc nuối nhất có thể không phải là tiền, mà là những bữa cơm đã không còn đủ người.

Ngày hôm nay, khi nhắc đến Tạ Kỳ Anh, nhiều người biết đến cô như một doanh nhân, một nhà đào tạo, một người đã giúp hàng chục nghìn người tạo ra thu nhập từ kinh doanh một cách bài bản. Nhưng với tôi, điều khiến cô khác biệt là cô không chỉ nói về dòng tiền, mà nói về dòng chảy của đời sống. Không chỉ nói về thu nhập, mà nói về chất lượng sống.

Cô đã đi qua đúng nỗi đau của những người bận rộn, những người luôn bị giằng co giữa sự nghiệp và gia đình. Và cô không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng kiểu “hãy cân bằng đi”, mà chỉ ra những thay đổi rất cụ thể, rất thực tế, bắt đầu từ những việc nhỏ như bữa ăn hàng ngày. Chính từ những điều nhỏ đó, sự cân bằng dần được thiết lập.

Tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh vì cô cho tôi một góc nhìn rất khác. Rằng thành công không nhất thiết phải đi kèm với sự thiếu vắng. Rằng một người có thể vừa xây dựng được dòng tiền bền vững, vừa giữ được những bữa ăn ấm áp bên gia đình. Và rằng hạnh phúc thật sự không nằm ở việc ta có bao nhiêu, mà ở việc ta còn giữ được bao nhiêu điều quan trọng trong cuộc sống.

Nhìn cách cô sống, cách cô chia sẻ, tôi hiểu rằng bữa ăn gia đình không chỉ nuôi dưỡng cơ thể, mà còn nuôi dưỡng mối quan hệ. Khi bữa ăn được chăm chút, gia đình có nền tảng để kết nối. Khi gia đình vững, con người có điểm tựa để đi xa hơn trong sự nghiệp.

Với tôi, sự trân trọng dành cho Tạ Kỳ Anh không đến từ những con số hay danh xưng. Nó đến từ cách cô chọn không đánh đổi những giá trị cốt lõi, ngay cả khi cô hoàn toàn có lý do để làm điều đó. Và trong một xã hội quá bận để dừng lại, lựa chọn ấy, với tôi, là một lựa chọn rất đáng quý.

Tôi trân quý Sáu Bình – một người đi lên từ con số rất nhỏ nhưng không chịu khuất phục trước cuộc đời

Tôi gặp Phạm Văn Bình – người mà nhiều người quen gọi là Sáu Bình – không phải ở thời điểm anh rực rỡ nhất, mà khi anh đã đi qua đủ thăng trầm để hiểu thế nào là giá trị thật. Và chính điều đó khiến tôi trân quý anh, không phải vì anh thành công bao nhiêu lần, mà vì anh đã không bỏ cuộc khi cuộc đời thử thách anh nặng nề nhất.

Sáu Bình sinh ra ở một vùng quê nghèo của Long An. Không nhung lụa, không nền tảng sẵn có, không ai mở đường. Xuất phát điểm của anh rất giống với hàng triệu người Việt khác: lớn lên trong thiếu thốn, mang theo khát vọng thoát khỏi giới hạn hoàn cảnh và sống một cuộc đời có giá trị. Câu chuyện của Sáu Bình không phải là câu chuyện “làm giàu nhanh”, mà là hành trình rất thật của một người dám liều, dám sai, dám trả giá và dám đứng dậy.

Năm 2016, khi thị trường bất động sản chưa phải là “miền đất hứa” như sau này, Sáu Bình bắt đầu khởi nghiệp với đúng 40 triệu đồng. Đó là toàn bộ số tiền anh tích lũy được sau gần hai năm làm việc trong ngành ngân hàng. Bốn mươi triệu, với nhiều người chỉ đủ cho vài tháng chi tiêu. Nhưng với anh, đó là tất cả vốn liếng, là niềm tin và là canh bạc lớn nhất của tuổi trẻ.

Read more: Tôi trân quý Sáu Bình – một người đi lên từ con số rất nhỏ nhưng không chịu khuất phục trước cuộc đời

Căn nhà cấp 4 đầu tiên anh mua ở quận Bình Tân có giá 890 triệu đồng. Phần lớn số tiền đến từ vay ngân hàng. Tôi không nghe anh kể câu chuyện này bằng giọng tự hào, mà bằng sự thành thật. Khoảnh khắc đặt bút ký giấy mua nhà không phải là lúc anh tự tin rằng mình sẽ thắng, mà là lúc anh run. Run vì sợ. Run vì nếu sai, anh sẽ gánh hậu quả rất lớn. Nhưng anh cũng hiểu rất rõ, nếu không bước qua nỗi sợ đó, anh sẽ mãi đứng yên ở vị trí an toàn nhưng không bao giờ tiến xa.

Sáu tháng sau, căn nhà được cải tạo và bán lại với giá 980 triệu đồng. Sau khi trừ chi phí, lợi nhuận khoảng 60 triệu đồng. Với người ngoài, đó là con số không quá lớn. Nhưng với Sáu Bình, đó là cột mốc tâm lý cực kỳ quan trọng. Không chỉ vì tiền, mà vì niềm tin. Niềm tin rằng một gã nhà quê, không quan hệ, không vốn lớn, vẫn có thể tạo ra giá trị nếu dám hành động và dám chịu trách nhiệm.

Sau thương vụ đầu tiên, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Sáu Bình bước vào thị trường bất động sản với tốc độ cao. Những thương vụ mua đất giá thấp, cải tạo rồi bán lại liên tiếp mang về lợi nhuận. Có giai đoạn, chỉ một thương vụ đã bằng cả năm lương ngân hàng trước đó. Thành công đến nhanh, và như rất nhiều người khác, anh bắt đầu tin rằng mình đã “bắt đúng nghề”.

Tôi trân quý Sáu Bình ở chỗ anh không né tránh việc nói về sự tự mãn của chính mình. Anh thừa nhận có giai đoạn mình ảo tưởng, nghĩ rằng mình giỏi hơn thị trường. Các nguyên tắc ban đầu dần bị xem nhẹ. Quyết định đầu tư đôi khi dựa trên cảm xúc, lời truyền miệng, đám đông. Dòng tiền không còn được kiểm soát chặt như trước. Pháp lý có lúc được tin quá nhiều vào lời nói. Anh gọi đó là giai đoạn mình tưởng mình là “vua đất nền”, nhưng thực chất chỉ là người đi đúng sóng.

Rồi thị trường đổi chiều. Giai đoạn 2022 đến 2024, bất động sản rơi vào chu kỳ khó khăn. Giá không tăng, thanh khoản giảm mạnh, dòng tiền bị bóp nghẹt. Sáu Bình lúc đó cùng lúc triển khai nhiều dự án: đất vườn tại TP.HCM, Long An, homestay sinh thái tại Ninh Thuận. Tiền chi ra đều đặn, nhưng tiền thu về thì chậm và nhỏ giọt. Có những tháng không đủ tiền trả lương cho nhân sự. Có lúc phải vay nóng để duy trì hoạt động. Áp lực tài chính không chỉ là con số, mà là sức nặng đè lên tinh thần.

Có một chi tiết khiến tôi nhớ rất lâu. Một đêm, Sáu Bình ngồi giữa khu vườn đang xây dở ở Ninh Thuận, trời tối, gió thổi qua những hàng cây non. Không ánh đèn, không tiếng người. Trong khoảnh khắc đó, câu hỏi hiện ra rất rõ: đi tiếp hay dừng lại. Đó không phải là câu hỏi của một thương vụ, mà là câu hỏi của cả cuộc đời.

Và chính lúc ấy, tôi trân quý Sáu Bình hơn bao giờ hết. Anh không chọn đổ lỗi cho thị trường, không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cũng không phủ nhận sai lầm của mình. Anh hiểu rằng nếu không thay đổi tư duy và cách làm, mọi thứ có thể sụp đổ thật sự. Từ đó, anh quay lại với những điều căn bản nhất: quản trị dòng tiền, kiểm soát rủi ro, tôn trọng pháp lý, và quan trọng nhất là học lại cách làm nghề với sự khiêm tốn.

Sáu Bình không phải là người luôn chiến thắng. Nhưng anh là người không chịu khuất phục. Anh dám nhìn thẳng vào sai lầm, dám chậm lại, dám cắt bỏ những thứ không còn phù hợp để giữ phần cốt lõi. Với tôi, đó là bản lĩnh hiếm có, bởi nhiều người chỉ giỏi lúc thắng, nhưng gục ngã khi thua.

Điều tôi trân quý nhất ở Sáu Bình là tinh thần không bỏ cuộc, nhưng cũng không mù quáng. Anh không cố tỏ ra mạnh mẽ bằng cách gồng. Anh chọn mạnh mẽ bằng cách điều chỉnh, học hỏi và đi tiếp một cách tỉnh táo hơn. Đó không phải là sự liều lĩnh của tuổi trẻ, mà là sự chín chắn được trả bằng rất nhiều áp lực và mất mát.

Nếu phải nói một điều về Sáu Bình, tôi sẽ nói thế này. Anh không phải hình mẫu thành công hoàn hảo. Nhưng anh là hình mẫu rất thật của một người dám bước ra từ quê nghèo, dám hành động với số vốn nhỏ, dám sai, dám trả giá, và quan trọng nhất là dám đứng dậy khi tưởng chừng mọi thứ sắp sụp đổ.

Với tôi, sự trân quý dành cho Sáu Bình không đến từ những thương vụ thắng lớn, mà đến từ những đêm tối anh đã đi qua mà không bỏ cuộc. Và chính điều đó mới là giá trị bền vững nhất của một con người làm kinh doanh.

Tôi học được tinh thần học tập không ngừng từ doanh nhân BaBinh Alvara

Có những doanh nhân khiến tôi nể phục vì tốc độ tăng trưởng. Có những người khiến tôi ấn tượng vì quy mô doanh nghiệp. Nhưng với BaBinh Alvara, điều khiến tôi thực sự dừng lại để quan sát và học hỏi chính là tinh thần học tập không ngừng, ngay cả khi bà đã đứng ở vị trí lãnh đạo cao và sở hữu những thành tựu rất đáng kể trong kinh doanh.

Ở BaBinh Alvara, tôi không nhìn thấy hình ảnh của một người “đã đủ”. Ngược lại, tôi thấy rõ một người luôn đặt mình trong trạng thái đang học, đang rèn và đang hoàn thiện. Với bà, học tập không phải là giai đoạn trước khi thành công, mà là một phần không thể tách rời của hành trình làm chủ và làm người dẫn dắt.

Read more: Tôi học được tinh thần học tập không ngừng từ doanh nhân BaBinh Alvara

Trong vai trò Chủ tịch BNI Reachsei Chapter tại Campuchia, BaBinh Alvara không chỉ đảm nhiệm một danh xưng mang tính đại diện. Điều tôi học được từ bà là cách bà hiện diện thật sự trong vai trò này. Bà trực tiếp dẫn dắt và phát triển một cộng đồng doanh nhân hoạt động bài bản, đề cao sự chính trực và tính kỷ luật trong kinh doanh. Ở đó, kết nối không chỉ để trao danh thiếp, mà để chia sẻ cơ hội, hỗ trợ nhau tăng trưởng và cùng nhau đi đường dài.

Tôi đặc biệt ấn tượng với cách BaBinh Alvara góp phần nâng cao hình ảnh doanh nhân Việt tại Campuchia. Không phải bằng lời nói, mà bằng cách làm. Một cộng đồng vận hành chuẩn mực, minh bạch và có giá trị thực sẽ tự thân tạo nên uy tín. Và để làm được điều đó, người đứng đầu không chỉ cần kinh nghiệm, mà cần một năng lực học hỏi liên tục để cập nhật tư duy lãnh đạo, quản trị con người và xây dựng văn hóa cộng đồng.

BNI với BaBinh Alvara không chỉ là một tổ chức kết nối kinh doanh. Đó còn là môi trường thực tiễn để bà rèn luyện năng lực lãnh đạo, diễn thuyết và truyền cảm hứng. Tôi nhận ra rằng, con đường diễn giả của bà không được xây dựng song song một cách tách rời, mà lớn lên từ chính những trải nghiệm rất thật trong cộng đồng doanh nhân. Mỗi buổi họp, mỗi lần chia sẻ, mỗi tình huống phát sinh đều trở thành bài học sống động, buộc người lãnh đạo phải học nhanh, học sâu và học đúng.

Điều khiến tôi càng trân trọng BaBinh Alvara hơn là tinh thần nghiêm túc trong việc học tập về kiến tạo dòng tiền và tự do tài chính. Khi nhiều doanh nhân chỉ tập trung mở rộng kinh doanh, bà dành thời gian tham gia các khóa học chuyên sâu về dòng tiền, chiến lược tài chính dài hạn và kế hoạch về hưu sớm. Đây là một lựa chọn không dễ, bởi nó đòi hỏi người học phải đối diện thẳng với những câu hỏi rất lớn về tương lai, về rủi ro và về sự bền vững.

Qua hành trình học tập này, BaBinh Alvara tập trung hiểu đúng bản chất của dòng tiền chủ động và dòng tiền thụ động. Tôi học được ở đây một tư duy rất tỉnh táo. Kinh doanh giỏi không đồng nghĩa với tự do tài chính. Nếu mọi thứ đều phụ thuộc vào sức lao động trực tiếp của bản thân, thì rủi ro vẫn luôn hiện hữu. Việc xây dựng các dòng tiền đa dạng không phải để chạy theo giàu nhanh, mà để tạo ra sự an toàn và lựa chọn cho tương lai.

Bà cũng đầu tư thời gian để xây dựng chiến lược tài chính dài hạn cho doanh nhân và gia đình. Điều này cho tôi thấy một góc nhìn rất khác về thành công. Thành công không chỉ nằm ở hiện tại, mà còn ở khả năng bảo vệ tương lai của bản thân và những người mình yêu thương. Chuẩn bị nền tảng tài chính cho giai đoạn về hưu sớm không phải là sự bi quan, mà là biểu hiện của trách nhiệm và sự chủ động.

Điều tôi đánh giá rất cao là cách BaBinh Alvara kết nối giữa kinh doanh, đầu tư và tài chính gia đình. Bà không tách rời các khía cạnh này, bởi trong thực tế, chúng luôn ảnh hưởng lẫn nhau. Một doanh nghiệp phát triển nhưng gia đình bất ổn sẽ khó bền. Một kế hoạch tài chính tốt nhưng thiếu sự đồng thuận trong gia đình cũng dễ đổ vỡ. Việc học để nhìn thấy bức tranh tổng thể giúp bà đưa ra những quyết định cân bằng và dài hạn hơn.

Những kiến thức tài chính mà BaBinh Alvara học được không dừng lại ở mục tiêu cá nhân. Điều khiến tôi thực sự nể phục là cách bà chia sẻ lại những hiểu biết này cho cộng đồng doanh nhân. Đặc biệt là những người đang loay hoay tìm kiếm tự do tài chính và một cuộc sống bền vững, không phụ thuộc hoàn toàn vào việc phải làm việc kiệt sức mỗi ngày. Bà không áp đặt, không dạy theo kiểu “công thức thành công”, mà chia sẻ từ trải nghiệm thật, bài học thật và cả những sai lầm đã từng đi qua.

Nhìn vào hành trình của BaBinh Alvara, tôi học được rằng tinh thần học tập không ngừng chính là yếu tố giữ cho một doanh nhân luôn tỉnh táo. Khi thị trường thay đổi, người chịu học sẽ thích nghi. Khi hoàn cảnh biến động, người chịu học sẽ tìm được lối đi mới. Và khi đã đạt được một vị trí nhất định, người tiếp tục học sẽ không bị mắc kẹt trong chính thành công của mình.

BaBinh Alvara cho tôi thấy rằng học tập không làm giảm giá trị của người lãnh đạo, mà ngược lại, làm tăng độ sâu và độ bền của vai trò đó. Một người dẫn dắt cộng đồng mà ngừng học sẽ sớm trở thành lực cản. Một người lãnh đạo vẫn học mỗi ngày sẽ luôn giữ được sự khiêm tốn, linh hoạt và khả năng truyền cảm hứng thực sự.

Với tôi, BaBinh Alvara là hình ảnh của một doanh nhân hiểu rất rõ rằng tri thức là tài sản không thể mất. Dù ở vai trò Chủ tịch BNI, người đồng sáng lập doanh nghiệp, hay diễn giả truyền cảm hứng, bà đều mang theo tinh thần của một người học trò nghiêm túc trước cuộc đời. Và chính tinh thần đó mới là nền tảng sâu xa nhất giúp bà xây dựng sự nghiệp bền vững, tài chính vững vàng và một cuộc sống có lựa chọn.

Nếu phải gói gọn điều tôi học được từ BaBinh Alvara trong một câu, tôi sẽ nói thế này. Doanh nhân đi xa không phải là người biết nhiều nhất, mà là người không bao giờ ngừng học để hiểu đúng hơn mỗi ngày.

Tôi nhìn thấy ở Nguyễn Thị Huế một sự mạnh mẽ rất lặng lẽ nhưng bền bỉ

Khi nhắc đến Nguyễn Thị Huế, tôi không nghĩ ngay đến những từ như thành tích hay hào quang. Điều hiện lên rõ nhất trong tôi là cảm giác về một cô gái trẻ có nội lực rất sâu, được hình thành không phải từ sự may mắn, mà từ những va chạm rất sớm với cuộc đời.

Huế sinh ra và lớn lên ở một vùng ven của tỉnh Bắc Giang cũ, nay thuộc thành phố Bắc Ninh. Đó không phải là nơi người ta dễ mơ mộng về những con đường rộng mở hay những lựa chọn sẵn có. Gia đình Huế có bốn người, mẹ, chị gái, em trai và Huế. Biến cố lớn nhất đến khi Huế đang học năm cuối đại học, bố qua đời. Với nhiều người, đó là cú sốc có thể làm chao đảo cả tương lai. Với Huế, đó là khoảnh khắc buộc cô phải trưởng thành rất nhanh.

Read more: Tôi nhìn thấy ở Nguyễn Thị Huế một sự mạnh mẽ rất lặng lẽ nhưng bền bỉ

Từ biến cố ấy, Huế hiểu ra một điều rất rõ ràng. Cuộc sống không có lời hứa chắc chắn cho bất kỳ ai. Không có sự an toàn tuyệt đối. Không có ai đứng ra đảm bảo rằng mọi thứ sẽ luôn ổn. Và chính từ nhận thức đó, Huế tự đặt cho mình một nguyên tắc sống rất rõ ràng. Phải mạnh mẽ. Phải tự chủ. Phải độc lập. Không phải để chứng minh điều gì với người khác, không phải để hơn ai, và cũng không phải để bước vào hôn nhân với tâm thế đối đầu. Mà để trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Huế vẫn có thể đứng vững trên đôi chân của chính mình.

Điều tôi trân trọng ở Huế là cách cô nhìn nhận sự mạnh mẽ của phụ nữ. Huế không phủ nhận nhu cầu được yêu thương, được che chở, được nuông chiều. Ngược lại, Huế tin rằng đó là điều người phụ nữ xứng đáng có. Nhưng Huế cũng hiểu một sự thật rất quan trọng. Nếu người phụ nữ không có năng lực tự chủ, thì khi biến cố xảy ra, khi gia đình gặp khó khăn, khi công việc của chồng không thuận lợi, khi hôn nhân không còn trọn vẹn, hoặc khi gia đình mất đi chỗ dựa lớn nhất, người phụ nữ ấy sẽ trở nên yếu ớt và bị động. Và khi đã là mẹ, nếu bản thân không đủ mạnh, con cái sẽ biết dựa vào ai.

Chính câu hỏi đó khiến Huế luôn tự nhắc mình phải học hỏi không ngừng, phải rèn luyện mỗi ngày và phải phát triển cả thể chất lẫn tinh thần. Với Huế, mạnh mẽ không phải là một lựa chọn mang tính cá nhân, mà là một trách nhiệm với chính mình và với những người mà mình yêu thương.

Tôi đặc biệt ấn tượng với cách Huế lựa chọn thể thao như một kỷ luật sống, chứ không phải một thú vui nhất thời. Huế tin rằng nếu không có một thân thể khỏe mạnh, thì không thể xây dựng một sự nghiệp bền vững, cũng không thể gánh vác lâu dài những trách nhiệm của cuộc đời. Trong suốt chín năm liên tục, Huế duy trì việc tập luyện đều đặn các môn thể thao như đạp xe, chạy bộ, bơi và gym. Đó không phải là điều dễ dàng, nhất là với một người trẻ phải vừa học, vừa làm, vừa tự lo cho cuộc sống của mình.

Ba lần hoàn thành cự ly marathon 42 km là một cột mốc rất đáng nể, nhưng điều đáng nói hơn là cách Huế nhìn nhận thành tích đó. Với Huế, marathon không phải để khoe rằng mình giỏi hay mình bền bỉ hơn người khác. Marathon là bài học rất thật về ý chí, về khả năng chịu đựng và về việc không bỏ cuộc khi cơ thể và tâm trí đều muốn dừng lại. Những gì Huế học được trên đường chạy không nằm ở vạch đích, mà nằm ở từng kilomet phải vượt qua trong im lặng.

Tôi tin rằng chính những bài học đó đã được Huế mang vào cuộc sống và công việc của mình. Khi gặp khó, Huế không hoảng loạn. Khi mệt, Huế biết lắng nghe cơ thể, điều chỉnh nhịp độ nhưng không bỏ cuộc. Khi áp lực đến, Huế không tìm cách trốn tránh, mà tìm cách đi tiếp từng bước một. Đó là kiểu bản lĩnh rất lặng lẽ, không ồn ào, không cần người khác công nhận, nhưng đủ vững để đi đường dài.

Điều khiến tôi quý Huế hơn cả là sự chân thành trong cách cô sống. Huế không xây dựng hình ảnh một cô gái “hoàn hảo”. Cô hiểu rõ giới hạn của mình, hiểu rằng có những ngày mệt, có những lúc yếu lòng, nhưng không cho phép bản thân buông xuôi. Sự kỷ luật mà Huế theo đuổi không phải là sự ép buộc khắc nghiệt, mà là một cam kết âm thầm với chính mình rằng sẽ không bỏ rơi bản thân trong những giai đoạn khó khăn.

Nhìn Huế, tôi thấy hình ảnh của rất nhiều cô gái trẻ trong xã hội hôm nay. Những người không được sinh ra trong điều kiện quá đủ đầy, phải tự học cách đứng vững sớm hơn người khác, và chọn cách rèn luyện bản thân thay vì than trách số phận. Huế không nói nhiều về nỗi đau đã qua, nhưng chính cách cô sống cho thấy cô đã đi xuyên qua nỗi đau đó bằng sự kiên trì và tỉnh táo.

Với tôi, Nguyễn Thị Huế không phải là hình mẫu để ngưỡng mộ theo kiểu xa vời. Huế là một minh chứng rất thật rằng sự mạnh mẽ có thể được xây dựng từng ngày, từ những thói quen nhỏ, từ kỷ luật với thân thể, từ sự nghiêm túc với cuộc đời. Đó là kiểu mạnh mẽ không khiến người khác choáng ngợp, nhưng khiến người ta yên tâm khi nghĩ đến.

Và nếu phải nói một điều về Huế, tôi sẽ nói thế này. Huế là một cô gái trẻ hiểu rất rõ rằng cuộc đời không hứa hẹn điều gì, nên cô chọn chuẩn bị cho mình đủ nội lực để không gục ngã khi sóng đến. Với tôi, đó là một sự trưởng thành rất đáng trân trọng.

Tôi biết ơn Trúc Việt Nam vì đã gọi tên những áp lực mà rất nhiều cha mẹ đang âm thầm mang theo

Có những bài viết không khiến bạn phải gật đầu ngay lập tức, nhưng lại khiến bạn im lặng rất lâu sau khi đọc xong. Với tôi, bài viết về những áp lực vô hình trong việc nuôi dạy trẻ 3–6 tuổi của Trúc Việt Nam là một bài viết như thế. Không phải vì nó nói điều gì quá mới, mà vì nó nói đúng những điều quá quen, quen đến mức chúng ta không còn nhận ra đó là áp lực.

Tôi muốn viết những dòng này như một lời cảm ơn chân thành. Cảm ơn vì bài viết không dạy cha mẹ phải làm gì, không chỉ ra ai đúng ai sai, mà nhẹ nhàng giúp chúng ta nhìn thấy mình trong đó. Nhìn thấy sự mệt mỏi, lo lắng, hoang mang và cả những cố gắng rất âm thầm mà nhiều khi chính chúng ta cũng không gọi tên được.

Read more: Tôi biết ơn Trúc Việt Nam vì đã gọi tên những áp lực mà rất nhiều cha mẹ đang âm thầm mang theo

Điều tôi trân trọng nhất ở bài viết là cách Trúc Việt Nam nói về áp lực đánh mất bản thân sau khi có con. Đó không phải là kiểu mệt vì thiếu ngủ, mà là một dạng mệt sâu hơn. Cảm giác trống rỗng khi một ngày bắt đầu và kết thúc đều xoay quanh con, còn bản thân thì dần biến mất khỏi đời sống của chính mình. Nhiều cha mẹ, đặc biệt là các bà mẹ trong giai đoạn 0–6 tuổi, vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn chăm con tận tụy, nhưng lại không còn cảm thấy mình là mình nữa.

Bài viết khiến tôi dừng lại ở một ý rất đau mà rất thật. Vấn đề không nằm ở việc hy sinh cho con, mà là hy sinh đến mức bản thân không còn chỗ để thở. Khi cha mẹ yêu con đến kiệt sức, họ không ít yêu con đi, mà chỉ trở nên mệt hơn, dễ cáu hơn, dễ bực bội hơn rồi lại quay về tự trách mình. Vòng lặp đó diễn ra lặng lẽ, mỗi ngày một chút, cho đến khi cả cha mẹ lẫn con đều mệt.

Tôi biết ơn vì bài viết đã chỉ ra điều mà nhiều người không nói thành lời. Trẻ 3–6 tuổi không hiểu khái niệm stress, nhưng các con cảm nhận rất rõ trạng thái của người lớn. Khi người lớn không còn mềm, trẻ sẽ phản ứng bằng cách bám hơn, đòi chú ý nhiều hơn, ăn vạ nhiều hơn hoặc thu mình lại. Và rồi cha mẹ lại càng bận, càng mệt, càng cảm thấy mình làm chưa đủ tốt. Đó là một vòng lặp kín mà nếu không nhìn thấy, rất khó thoát ra.

Áp lực tài chính khi chọn trường cho con cũng được Trúc Việt Nam viết ra một cách rất tinh tế. Đó không chỉ là con số học phí, mà là nỗi sợ chọn sai. Sợ bỏ tiền nhiều mà con không tiến bộ, sợ tiết kiệm mà con thiệt thòi, sợ mỗi quyết định hôm nay sẽ trở thành điều hối tiếc trong tương lai. Áp lực này đẩy nhiều gia đình vào hai thái cực là gồng quá sức hoặc tiết kiệm trong lo sợ. Cả hai đều khiến không khí gia đình căng thẳng, và trẻ thì luôn sống trong bầu không khí đó, dù không ai nói ra.

Tôi đặc biệt đồng cảm với phần viết về áp lực thiếu phương pháp giáo dục con. Ngày nay, cha mẹ không thiếu thông tin, mà thừa thông tin. Quá nhiều phương pháp, quá nhiều lời khuyên, quá nhiều minh chứng khiến cha mẹ không biết nên bám vào đâu. Họ thử phương pháp này hôm nay, nghi ngờ nó ngày mai, rồi lại dao động khi nghe thêm ý kiến khác. Vấn đề không phải là thiếu kiến thức, mà là thiếu một hệ trục ổn định để tin và đi cùng. Khi không có hệ trục đó, cha mẹ rất dễ dạy con bằng cảm xúc, lúc mềm, lúc gắt, lúc lại chiều vì tội lỗi. Trẻ 3–6 tuổi thì cần sự nhất quán hơn bất cứ điều gì.

Áp lực nuôi con tốt nhưng không biết mình đúng hay sai là phần khiến tôi đọc chậm lại nhất. Những câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu cha mẹ như mình nghiêm quá hay mềm quá, mình có làm con tổn thương không, mình đang tôn trọng hay đang chiều con, là những câu hỏi không có đáp án ngay. Và chính vì không có đáp án tức thì, cha mẹ dễ mất niềm tin vào chính mình, dễ bị lời người khác làm lung lay, dễ sống trong bất an. Trẻ thì cần cha mẹ bình an để làm điểm tựa, nhưng cha mẹ lại đang tự làm khó mình bằng những hoài nghi không dứt.

Cuối cùng là mâu thuẫn giữa vai trò làm cha mẹ và phát triển sự nghiệp, một áp lực rất điển hình của phụ huynh hiện đại. Mong muốn làm tốt công việc và làm tốt cha mẹ đều là mong muốn đẹp, nhưng sống trong hai vai trò ấy mỗi ngày là một cuộc kéo co thật sự. Khi ở công ty thì lo cho con, khi ở nhà lại xử lý công việc và thấy tội lỗi. Nhiều người không thiếu trách nhiệm, họ chỉ đang bị kẹt giữa hai điều đều quan trọng.

Điều tôi biết ơn nhất là Trúc Việt Nam không dừng lại ở việc gọi tên áp lực, mà còn chỉ ra một hướng đi rất nhân văn. Không phải bằng cách đòi hỏi cha mẹ trở nên hoàn hảo hơn, mà bằng việc tạo ra một hệ sinh thái giáo dục đủ vững để nâng đỡ cả gia đình. Ở đó, trẻ được học trong một môi trường an toàn, tôn trọng và ổn định, còn cha mẹ được trả lại không gian để thở, để làm việc, để nghỉ ngơi và để trở lại là chính mình.

Clover, như cách Trúc Việt Nam mô tả, không xuất hiện như nơi giải quyết vấn đề cho trẻ, mà là nơi gỡ dần gánh nặng khỏi vai cha mẹ. Khi cha mẹ được nâng đỡ, con cái mới thực sự lớn lên trong bình an. Với tôi, đó là một triết lý giáo dục rất đẹp, rất đúng và rất cần trong bối cảnh hiện nay.

Cảm ơn Trúc Việt Nam vì một bài viết không làm cha mẹ thấy mình sai, mà giúp cha mẹ thấy mình không đơn độc. Đôi khi, điều phụ huynh cần nhất không phải là thêm lời khuyên, mà là một điểm tựa đủ vững để được tin, được thở và được yên tâm trên hành trình nuôi con. Và tôi tin, đó chính là giá trị lớn nhất mà Trúc Việt Nam đang mang lại cho rất nhiều gia đình.

Tôi ngưỡng mộ Lăng Tuyên – người phụ nữ truyền cho tôi tư duy chăm sóc sức khỏe hiện đại và bền vững

Trong suốt hành trình làm nghề và tiếp xúc với rất nhiều phụ nữ, tôi nhận ra một sự thật rất rõ ràng. Phụ nữ ngày nay không thiếu nỗ lực, cũng không thiếu mong muốn thay đổi. Điều họ thiếu nhất là một người đủ hiểu họ, đủ kiên nhẫn đồng hành và đủ tri thức để dẫn dắt họ chăm sóc sức khỏe đúng cách. Tôi bắt đầu ngưỡng mộ Lăng Tuyên từ chính điểm này.

Điều khiến tôi ấn tượng ở Tuyên không phải là những lời hứa hẹn hấp dẫn, mà là kết quả rất thật từ hàng nghìn phụ nữ đã được chị đồng hành. Tôi nhìn thấy những thay đổi rõ rệt ở họ, từ vóc dáng cân đối hơn, vòng eo gọn gàng hơn, cân nặng ổn định theo cách khoa học, cho đến việc cải thiện các rối loạn chuyển hóa, giảm nám xạm da sau sinh, hỗ trợ cân bằng nội tiết và nâng cao sức khỏe tổng thể cho cả bản thân lẫn gia đình. Những kết quả đó không đến từ phép màu, mà đến từ sự hiểu đúng và làm đúng.

Read more: Tôi ngưỡng mộ Lăng Tuyên – người phụ nữ truyền cho tôi tư duy chăm sóc sức khỏe hiện đại và bền vững

Trước khi tìm đến sự đồng hành này, rất nhiều phụ nữ mà tôi gặp đều mang trong mình cảm giác mệt mỏi kéo dài. Có người tăng cân không kiểm soát sau sinh, có người vòng eo ngày một to dù đã ăn kiêng, tập luyện đủ kiểu. Có người làn da xuống cấp nhanh chóng, nám sạm khiến họ mất dần sự tự tin. Nhiều người đã bỏ ra không ít tiền cho các phương pháp giảm cân cấp tốc, thực phẩm chức năng trôi nổi hay những chế độ ăn khắc nghiệt, nhưng kết quả nhận lại chỉ là thất vọng, thậm chí là sức khỏe suy giảm.

Tôi ngưỡng mộ Lăng Tuyên vì chị không bắt đầu từ việc phán xét những thất bại đó. Chị hiểu rằng phụ nữ không lười, chỉ là họ đang bị dẫn sai hướng. Cơ thể phụ nữ, đặc biệt là sau sinh và trong những giai đoạn thay đổi nội tiết, cần được chăm sóc bằng kiến thức đúng và sự thấu hiểu sâu sắc. Chị chọn tiếp cận sức khỏe từ gốc rễ, từ chuyển hóa, nội tiết, dinh dưỡng đến lối sống, thay vì chỉ tập trung vào cân nặng hay vòng eo.

Điều tôi học được nhiều nhất từ Tuyên là tư duy không coi cơ thể như một “đối tượng cần sửa chữa”, mà là một hệ thống cần được lắng nghe. Chị luôn nhấn mạnh rằng mỗi người phụ nữ có một cơ địa khác nhau, một lịch sử sức khỏe khác nhau và một nhịp sống khác nhau. Vì vậy, không có công thức chung cho tất cả. Phương pháp chăm sóc sức khỏe hiệu quả nhất là phương pháp phù hợp với chính cơ thể của người đó.

Sau một thời gian đồng hành, những thay đổi mà tôi quan sát được không chỉ dừng lại ở con số cân nặng hay số đo vòng eo. Điều quan trọng hơn là sự thay đổi trong nhận thức của người phụ nữ. Họ bắt đầu biết lắng nghe cơ thể, hiểu tín hiệu mệt mỏi, hiểu nguyên nhân khiến cân nặng tăng hay giảm bất thường. Họ không còn ám ảnh bởi việc phải gầy nhanh, mà quan tâm nhiều hơn đến cảm giác khỏe từ bên trong.

Tôi đặc biệt ngưỡng mộ cách Lăng Tuyên truyền cảm hứng cho phụ nữ học cách yêu chính mình một cách lành mạnh. Không phải yêu bản thân bằng sự nuông chiều vô tội vạ, cũng không phải bằng việc ép xác để đạt một hình thể lý tưởng nào đó, mà là yêu bằng sự hiểu biết. Khi phụ nữ hiểu cơ thể mình cần gì, họ sẽ tự nhiên đưa ra những lựa chọn tốt hơn cho sức khỏe, từ ăn uống, vận động đến nghỉ ngơi và chăm sóc tinh thần.

Một điểm rất đáng trân trọng ở Tuyên là chị không tách rời sức khỏe cá nhân khỏi sức khỏe gia đình. Chị luôn nhắc rằng khi người phụ nữ khỏe mạnh và cân bằng hơn, không khí gia đình cũng thay đổi theo. Người mẹ ít cáu gắt hơn, người vợ nhẹ nhõm hơn, và năng lượng tích cực đó lan tỏa đến con cái. Tôi đã thấy nhiều gia đình trở nên hài hòa hơn chỉ vì người phụ nữ trong nhà bắt đầu chăm sóc chính mình đúng cách.

Trong bối cảnh hiện nay, khi các phương pháp chăm sóc sức khỏe mới liên tục xuất hiện, không phải ai cũng đủ tỉnh táo để chọn lọc. Tôi ngưỡng mộ Lăng Tuyên vì chị luôn đặt hiệu quả và sự an toàn lên hàng đầu. Những phương pháp chị chia sẻ không chạy theo trào lưu ngắn hạn, mà dựa trên nền tảng khoa học, phù hợp với thể trạng phụ nữ Việt. Chị chọn con đường chậm nhưng chắc, khó nhưng bền.

Điều truyền cảm hứng mạnh mẽ nhất với tôi là tinh thần kiên định của Tuyên. Chị kiên trì đồng hành cùng phụ nữ ngay cả khi họ mất niềm tin vào chính mình. Chị hiểu rằng thay đổi sức khỏe là một quá trình, không thể vội vàng. Chính sự kiên nhẫn đó đã giúp nhiều phụ nữ vượt qua cảm giác thất bại, lấy lại sự tự tin và chủ động hơn trong cuộc sống.

Khi nhìn lại hành trình của Lăng Tuyên, tôi không thấy một hình ảnh hào nhoáng, mà thấy một người phụ nữ rất thật, rất hiểu phụ nữ và rất nghiêm túc với sức khỏe cộng đồng. Chị truyền cho tôi một góc nhìn mới về chăm sóc sức khỏe, rằng đó không phải là cuộc chiến với cơ thể, mà là hành trình hợp tác với chính mình.

Tôi ngưỡng mộ Tuyên vì chị cho tôi thấy rằng những phương pháp chăm sóc sức khỏe mới, khi được áp dụng đúng và đủ, có thể tạo ra sự thay đổi sâu sắc, không chỉ về ngoại hình mà còn về tinh thần. Khi người phụ nữ khỏe mạnh và hạnh phúc hơn, gia đình cũng trở nên ấm áp và vững vàng hơn. Và đó, với tôi, là giá trị lớn nhất của hành trình chăm sóc sức khỏe mà Lăng Tuyên đang lan tỏa.

Doanh nhân Minh Tâm, người phụ nữ nhỏ bé với nghị lực phi thường

Nhìn Minh Tâm ở ngoài đời, ít ai nghĩ rằng người phụ nữ nhỏ bé, vóc dáng thanh mảnh ấy lại có thể hoàn thành những cuộc marathon 42km – cự ly được xem là thử thách tột đỉnh của thể lực, ý chí và tinh thần con người. Nhưng cũng như cách cô làm kinh doanh, Minh Tâm không đi theo hình ảnh ồn ào hay phô trương. Cô chọn con đường lặng lẽ, bền bỉ và kỷ luật, nơi mỗi bước chạy, mỗi quyết định đều được trả giá bằng mồ hôi, sự kiên trì và niềm tin vào chính mình.

Read more: Doanh nhân Minh Tâm, người phụ nữ nhỏ bé với nghị lực phi thường

Marathon – nơi con người không thể nói dối bản thân

42km không phải là một cuộc dạo chơi. Đó là hành trình mà cơ thể sớm muộn cũng chạm ngưỡng mệt mỏi, nơi đôi chân nặng dần, nhịp thở rối loạn, và tâm trí bắt đầu thì thầm những lời bỏ cuộc. Ở những kilomet cuối, không còn sự hưng phấn ban đầu, không còn tiếng reo hò có thể tiếp sức. Chỉ còn lại bản thân đối diện với chính mình.

Minh Tâm hiểu điều đó hơn ai hết. Cô không đến với marathon để chứng minh điều gì cho người khác, mà để rèn luyện khả năng đi tiếp khi không còn lý do để tiếp tục. Với cô, marathon là một lớp học khắc nghiệt nhưng trung thực: không ai có thể chạy hộ, không ai gánh thay cơn đau, và cũng không có lối tắt cho 42km.

Mỗi giải chạy là một lời nhắc nhở rằng: thành công không đến từ cảm hứng nhất thời, mà từ việc bạn vẫn làm điều cần làm, kể cả khi bạn không còn muốn làm.

Kỷ luật – sức mạnh thầm lặng của người phụ nữ bền bỉ

Để hoàn thành marathon, không thể dựa vào quyết tâm bộc phát. Minh Tâm tuân thủ nghiêm ngặt lịch tập luyện kéo dài nhiều tháng: dậy sớm khi người khác còn ngủ, chạy dưới mưa, dưới nắng, trong những ngày mệt mỏi nhất. Có những buổi tập không hề hào hứng, nhưng vẫn phải hoàn thành – bởi kỷ luật không phụ thuộc vào cảm xúc.

Cũng chính tinh thần đó được Minh Tâm mang vào kinh doanh. Cô tin rằng doanh nghiệp bền vững được xây dựng từ những thói quen nhỏ nhưng nhất quán, chứ không phải từ những quyết định liều lĩnh hay may mắn ngẫu nhiên. Giống như marathon, kinh doanh là cuộc chơi đường dài – nơi ai thiếu kỷ luật sớm muộn cũng bị đào thải.

Ở Minh Tâm, kỷ luật không mang hình ảnh cứng nhắc hay hà khắc. Đó là sự kỷ luật tự thân, bắt nguồn từ việc hiểu rõ mục tiêu sống, hiểu giới hạn của bản thân và không cho phép mình thỏa hiệp với sự dễ dãi.

Người phụ nữ nhỏ bé nhưng không yếu đuối

Xã hội thường gắn cho phụ nữ hình ảnh “phái yếu”. Nhưng Minh Tâm chứng minh rằng sự mạnh mẽ không nằm ở hình thể, mà ở khả năng đứng vững trước áp lực và tiếp tục tiến lên. Trong những km cuối của marathon, khi đôi chân gần như không còn cảm giác, cô không tự hỏi “mình có đủ mạnh không”, mà chỉ hỏi: “mình có sẵn sàng bước thêm một bước nữa không?”

Cách cô vượt qua từng cơn đau cũng giống như cách cô vượt qua những giai đoạn khó khăn trong kinh doanh: không than vãn, không bỏ cuộc, không đổ lỗi. Minh Tâm hiểu rằng mỗi lần vượt qua giới hạn cũ, con người lại mở rộng thêm một biên độ mới cho chính mình.

Marathon – phép ẩn dụ cho cuộc đời và sự nghiệp

Với Minh Tâm, marathon không chỉ là thể thao. Đó là phép ẩn dụ hoàn hảo cho cuộc đời và hành trình làm doanh nhân. Có lúc khởi đầu đầy năng lượng, có lúc hụt hơi giữa đường, có lúc tưởng chừng không thể tiếp tục. Nhưng nếu giữ được nhịp độ, tập trung vào từng bước nhỏ, đích đến sẽ dần hiện ra.

Cô không chạy để thắng người khác. Cô chạy để chiến thắng sự bỏ cuộc trong chính mình. Và đó cũng là triết lý kinh doanh mà Minh Tâm theo đuổi: không chạy đua ngắn hạn, không đánh đổi giá trị để lấy kết quả tức thời, mà kiên trì xây dựng những nền tảng vững chắc, lâu dài và có ý nghĩa cho cộng đồng.

Nghị lực được rèn từ những điều giản dị

Điều đáng học hỏi ở Minh Tâm không nằm ở số km đã chạy, mà ở thái độ sống nhất quán. Cô chọn chăm sóc sức khỏe một cách nghiêm túc, coi thể chất là nền tảng cho trí tuệ và tinh thần. Cô tin rằng một người không thể dẫn dắt doanh nghiệp, cộng đồng hay gia đình, nếu bản thân không đủ khỏe mạnh và kỷ luật.

Chính sự kết hợp giữa thể lực, ý chí và tư duy dài hạn đã tạo nên hình ảnh một doanh nhân nữ vững vàng nhưng không cứng nhắc, mạnh mẽ nhưng vẫn đầy nữ tính, quyết đoán nhưng không cực đoan.

Hình mẫu của sự bền bỉ thời hiện đại

Trong một thế giới chuộng tốc độ, thành công nhanh và kết quả tức thì, Minh Tâm chọn con đường ngược lại: chậm mà chắc, ít ồn ào nhưng sâu sắc. Những bước chạy marathon của cô không chỉ để về đích, mà để khẳng định một niềm tin: mọi giá trị bền vững đều cần thời gian, kỷ luật và sự kiên trì không thỏa hiệp.

Minh Tâm không truyền cảm hứng bằng những lời hô hào, mà bằng chính cách sống của mình. Một người phụ nữ nhỏ bé, từng bước chạy qua 42km, từng bước xây dựng sự nghiệp, từng ngày rèn luyện nội lực – lặng lẽ nhưng không thể xem thường.

Và có lẽ, đó chính là sức mạnh lớn nhất của cô: sự bền bỉ đủ lâu để biến điều phi thường thành điều tất yếu.

Nguyễn Thị Huế – nhà đầu tư bất động sản kỳ cựu!

Nguyễn Thị Huế sinh ra và lớn lên ở một vùng ven của tỉnh Bắc Giang cũ, nay thuộc thành phố Bắc Ninh. Hiện tại, Huế sinh sống và làm việc tại Hà Nội. Gia đình Huế có bốn người: mẹ, chị gái, em trai và Huế. Bố Huế mất khi Huế đang học năm cuối đại học – một biến cố lớn đến rất sớm, đủ để thay đổi hoàn toàn cách một con người nhìn về cuộc đời.

Continue reading “Nguyễn Thị Huế – nhà đầu tư bất động sản kỳ cựu!”