Hành trình vươn lên của Phan Tiệp là một câu chuyện truyền cảm hứng cho tôi!

Hành trình vươn lên của Phan Tiệp là một câu chuyện khiến tôi phải dừng lại và soi chiếu chính mình rất nhiều lần. Không phải vì anh bắt đầu từ con số 0 – điều đó ngoài kia không hề hiếm. Mà vì cách anh đi xuyên qua con số 0 ấy, không oán trách, không vay mượn lợi thế, không chờ ai trao cơ hội, để hình thành nên bản lĩnh của một doanh nhân tự lập, dám chịu trách nhiệm trọn vẹn cho cuộc đời mình.

Đây không phải là một câu chuyện truyền cảm hứng theo kiểu tô hồng. Đây là một hành trình rất thật, đủ khắc nghiệt, đủ cô đơn, và cũng đủ sâu để trở thành bài học sống đối với bất kỳ ai đang muốn đứng vững bằng chính năng lực của mình.

Read more: Hành trình vươn lên của Phan Tiệp là một câu chuyện truyền cảm hứng cho tôi!

Xuất phát điểm không quyết định đích đến, nhưng quyết định cách ta bước đi

Phan Tiệp sinh ra và lớn lên trong một gia đình không khá giả tại Bắc Ninh. Tuổi thơ của anh không gắn với những điều kiện thuận lợi, mà gắn liền với sự giản dị và thiếu thốn vừa đủ để sớm hiểu rằng lao động và đồng tiền không bao giờ là chuyện hiển nhiên.

Không có con đường được sắp đặt sẵn, không có những đặc quyền hay quan hệ hậu thuẫn, anh lớn lên với một nhận thức rất sớm: nếu không tự lập, sẽ không có ai đứng ra lo thay. Chính môi trường ấy buộc anh phải suy nghĩ nhiều hơn về tương lai, về cách tồn tại giữa một cuộc đời rộng lớn và cạnh tranh.

Điều tôi học được từ anh ngay từ xuất phát điểm này là anh không biến sự thiếu thốn thành lý do để tự ti. Ngược lại, anh coi đó là nền móng để rèn cho mình tinh thần tự chủ. Ước mơ của anh khi đó không phải giàu nhanh, cũng không phải thành công vang dội. Đó là một ước mơ rất người nhưng vô cùng bền bỉ: được sống bằng chính năng lực của mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

Lựa chọn con đường khó để trưởng thành nhanh hơn

Sau khi tốt nghiệp đại học, Phan Tiệp đứng trước một lựa chọn quen thuộc với rất nhiều người trẻ. Một bên là con đường an toàn, ổn định, ít rủi ro. Một bên là con đường chưa rõ ràng, nhiều thử thách, nơi mọi sai lầm đều phải tự mình trả giá.

Anh không chọn an toàn. Anh quyết định rời khỏi môi trường quen thuộc, đến một vùng đất mới để bắt đầu kinh doanh, dù không nhận được nhiều sự ủng hộ từ gia đình. Nhìn bề ngoài, đó có thể là một quyết định liều lĩnh. Nhưng khi nhìn sâu hơn, tôi thấy ở đó một sự tỉnh táo rất đáng nể: anh hiểu rằng nếu cứ ở trong vùng an toàn, sự trưởng thành sẽ đến rất chậm.

Anh chấp nhận mơ hồ, chấp nhận va vấp, chấp nhận rủi ro để đổi lấy trải nghiệm thật. Với anh, thất bại không phải là điều đáng sợ nhất. Đáng sợ nhất là không dám bước đi và không dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Những ngày đầu lập nghiệp: làm tất cả, học tất cả, chịu tất cả

Hành trình khởi nghiệp của Phan Tiệp không bắt đầu bằng đội nhóm hay nguồn lực. Nó bắt đầu bằng một người – là chính anh – làm tất cả mọi việc.

Anh tự nhập hàng, đặt hàng Trung Quốc, kinh doanh sỉ đồ gia dụng và phụ kiện, phân phối cho kho hàng và người bán lẻ. Có giai đoạn, anh trực tiếp quản lý một văn phòng chạy quảng cáo để bán lẻ sản phẩm. Mỗi công việc là một vai trò mới, mỗi giai đoạn là một bài học thực tế.

Ở đó, không có thời gian cho sự mơ mộng. Học chậm là bị đào thải. Sửa sai chậm là trả giá bằng tiền, bằng uy tín, bằng tinh thần. Tôi nhìn thấy trong hành trình này một đặc điểm rất rõ của những người đi lên từ con số 0: họ không có quyền lười biếng trong tư duy. Bởi mỗi quyết định đều tác động trực tiếp đến sự tồn tại của chính họ.

Khi không có điểm tựa, bản thân trở thành điểm tựa duy nhất

Khác với nhiều người có gia đình hỗ trợ, có mối quan hệ sẵn hoặc nguồn lực ban đầu, Phan Tiệp bắt đầu với hai bàn tay trắng. Không ai chỉ đường. Không ai bảo lãnh. Không có mạng lưới khách hàng sẵn có.

Và anh chọn một cách rất rõ ràng: tự đi lên bằng năng lực của chính mình. Khoảng thời gian đó là những ngày rất cô đơn. Nhưng cũng chính trong sự cô đơn ấy, anh được sống đúng với con người thật của mình. Không thể đổ lỗi cho ai. Không thể trốn tránh. Mỗi sai lầm đều hiện ra rất rõ và buộc phải đối diện.

Tôi học được từ đây một điều rất sâu: khả năng chịu trách nhiệm không được dạy bằng lời, mà được rèn bằng hoàn cảnh. Khi không có điểm tựa bên ngoài, con người buộc phải xây điểm tựa bên trong. Và đó là nền tảng quan trọng nhất của bản lĩnh doanh nhân.

Bản lĩnh doanh nhân được hình thành từ những lần đứng dậy

Điều làm tôi đặc biệt tôn trọng hành trình của Phan Tiệp là cách anh đối diện với thất bại. Anh không né tránh, cũng không biện minh dài dòng. Làm sai thì nhận. Quyết định chưa đúng thì sửa. Không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho thị trường hay cho người khác.

Mỗi giai đoạn kinh doanh anh trải qua đều để lại dấu ấn rất rõ trong tư duy. Anh hiểu hơn về dòng tiền, về thị trường, về con người, và quan trọng nhất là về chính mình. Kinh doanh, với anh, không chỉ là kiếm tiền, mà là quá trình rèn con người.

Càng đi sâu, tôi càng thấy rõ: bản lĩnh doanh nhân không đến từ danh xưng hay sách vở. Nó đến từ số lần đứng dậy sau thất bại, từ việc không trốn tránh trách nhiệm và không ngừng điều chỉnh chính mình.

Bài học tôi rút ra từ hành trình của Phan Tiệp

Điều khiến tôi coi hành trình của Phan Tiệp là một bài học cho chính mình nằm ở chỗ: anh không thần thánh hóa khởi nghiệp. Anh không coi kinh doanh là con đường màu hồng. Với anh, đó là một quá trình rất khắc nghiệt, nơi nếu không đủ tỉnh táo, đủ kỷ luật và đủ trách nhiệm, thì sớm muộn cũng bị đào thải.

Tôi học được từ anh rằng: xuất phát điểm không quyết định đích đến, nhưng thái độ với xuất phát điểm sẽ quyết định con đường. Nếu coi sự thiếu thốn là cái cớ để than thân, ta sẽ đứng yên. Nếu coi nó là động lực để rèn mình, nó sẽ trở thành tài sản vô hình cực kỳ quý giá.

Một hành trình không hào nhoáng nhưng có gốc rễ

Hành trình vươn lên của Phan Tiệp không phải là câu chuyện cổ tích. Nó không có những bước nhảy thần kỳ. Nó là chuỗi ngày tích lũy rất chậm, rất thật, rất nhiều mồ hôi và những quyết định khó khăn.

Nhưng chính vì vậy, bản lĩnh mà anh xây dựng được là bản lĩnh có gốc, không dễ lung lay trước biến động. Với tôi, đây là kiểu doanh nhân đáng học hỏi nhất. Không cần nói quá nhiều về thành công. Chỉ cần nhìn cách anh chịu trách nhiệm với cuộc đời mình là đủ.

Kết luận: Tự lập không phải là cô độc, mà là trưởng thành

Từ một người trẻ không có điểm tựa, Phan Tiệp đã tự trở thành điểm tựa cho chính mình. Và đó, theo tôi, là định nghĩa sâu sắc nhất của hai chữ tự lập.

Câu chuyện của anh nhắc tôi rằng: không ai sinh ra đã là doanh nhân. Bản lĩnh được hình thành từ những lựa chọn khó, từ việc dám rời vùng an toàn, từ khả năng đứng vững khi không còn ai bên cạnh. Và nếu một người có thể đi lên từ con số 0 bằng chính năng lực của mình, thì đó không chỉ là thành công cá nhân, mà còn là một bài học rất thật cho bất kỳ ai đang loay hoay tìm đường.

Tôi không nhìn thấy ở hành trình này sự may mắn. Tôi nhìn thấy sự trả giá có ý thức. Và chính điều đó khiến tôi tôn trọng, và coi đây là bài học mà bản thân mình luôn cần ghi nhớ trên con đường đi tiếp.

Đỗ Hương- Một cô gái trẻ trong ngành PMU khiến tôi nể phục vì sự nhanh nhạy, thông minh!

Khi khát vọng không còn nằm ở hào quang, mà ở nền móng

Có một giai đoạn trong hành trình làm nghề, con người ta thường bị cuốn theo những thước đo rất quen: danh xưng, doanh thu, sự nổi tiếng, số lượng học viên hay quy mô thương hiệu. Nhưng cũng có những người, dù còn rất trẻ, đã sớm vượt qua tầng nấc đó để bước sang một không gian trưởng thành hơn: khát vọng xây dựng hệ sinh thái bền vững cho cả một ngành nghề.

Read more: Đỗ Hương- Một cô gái trẻ trong ngành PMU khiến tôi nể phục vì sự nhanh nhạy, thông minh!

Cô gái mà tôi muốn viết về hôm nay là một người như vậy. Điều khiến tôi học hỏi không phải là cô đạt được bao nhiêu khi còn trẻ, mà là cách cô định nghĩa lại thành công. Khi bước sang một giai đoạn mới, cô không còn đặt nặng thành tích vật chất hay danh xưng cá nhân. Thứ cô theo đuổi là tạo dựng một hệ sinh thái PMU phát triển bền vững, nơi tri thức được sẻ chia tử tế, giá trị được nhân bản lâu dài và con người được tôn trọng đúng nghĩa trong hành trình làm nghề.

Đó là một tầm nhìn rất hiếm ở người trẻ. Và cũng chính vì hiếm, nó đáng để học hỏi

Nhanh nhạy – nhưng không nông nổi

Nhạy bén với xu hướng, nhưng không chạy theo trào lưu

Sự nhanh nhạy của cô không nằm ở việc “bắt trend” cho nhanh, mà ở khả năng nhận diện đâu là xu hướng có giá trị lâu dài. Trong ngành PMU, nơi kỹ thuật, thẩm mỹ và thị trường thay đổi liên tục, rất nhiều người dễ rơi vào cái bẫy học nhanh – làm nhanh – dạy nhanh, nhưng thiếu chuẩn mực.

Cô thì khác. Cô quan sát rất kỹ: cái gì là cốt lõi, cái gì chỉ là lớp vỏ. Chính vì vậy, thay vì chạy theo sự nở rộ ngắn hạn, cô chọn đầu tư vào kiến thức chuẩn, quy trình bài bảnđạo đức nghề nghiệp – những thứ không mang lại hào quang tức thì, nhưng quyết định tuổi thọ của một thương hiệu và một cộng đồng.

Hiểu thị trường, nhưng không đánh đổi giá trị

Cô hiểu rất rõ thị trường cần gì: tốc độ, hiệu quả, tính ứng dụng. Nhưng cô cũng hiểu một điều quan trọng hơn: nếu đánh đổi chuẩn mực để lấy số đông, ngành nghề sẽ trả giá. Chính vì thế, sự nhanh nhạy của cô luôn đi kèm với bộ lọc rất tỉnh táo. Không phải ai cũng là đối tượng phù hợp. Không phải kiến thức nào cũng nên thương mại hóa vội vàng.

Đây là điểm tôi đặc biệt nể ở cô: dám chọn lọc, dám chậm lại, trong khi xung quanh rất nhiều người đang thúc ép phải nhanh hơn.

Thông minh – nhưng không kiêu ngạo

Thông minh trong tư duy hệ thống

Sự thông minh của cô không chỉ thể hiện ở kỹ thuật hay chuyên môn, mà ở tư duy hệ thống. Cô không nhìn PMU như một nghề đơn lẻ, mà như một hệ sinh thái gồm đào tạo, thực hành, đạo đức nghề, cộng đồng và khả năng vươn ra quốc tế.

Vì vậy, thay vì chỉ tập trung đào tạo tay nghề, cô chú trọng xây dựng nền tảng nhận thức: vì sao phải làm đúng, làm chuẩn; vì sao cần tôn trọng khách hàng; và vì sao sự phát triển cá nhân phải gắn với sự phát triển chung của ngành.

Tư duy này cho thấy một điều rất rõ: cô không làm nghề theo bản năng, mà theo chiến lược dài hạn.

Thông minh trong cách học và cách chọn thầy

Một điểm rất đáng học hỏi ở cô là thái độ học tập nghiêm túc. Dù đã có vị trí nhất định, cô vẫn liên tục học, liên tục cập nhật và sẵn sàng thừa nhận mình chưa đủ. Cô chọn thầy rất kỹ, chọn kiến thức rất chọn lọc và không ngại quay lại nền tảng nếu thấy cần thiết.

Đây là sự thông minh của người hiểu rằng: cái nguy hiểm nhất không phải là biết ít, mà là tưởng mình đã biết đủ.

Khát vọng xây dựng hệ sinh thái PMU bền vững

Tri thức được sẻ chia một cách tử tế

Trong tầm nhìn của cô, tri thức không phải là công cụ để tạo quyền lực, mà là tài sản chung cần được sẻ chia đúng cách. Không giữ bí quyết để tạo sự lệ thuộc. Không dạy mập mờ để người học phải quay lại phụ thuộc.

Cô mong muốn người làm PMU được tiếp cận kiến thức chuẩn mực, có khả năng tự đứng vững và tự chịu trách nhiệm với tay nghề của mình. Đó là cách tri thức được nhân bản một cách lành mạnh.

Giá trị được nhân bản lâu dài, không phải nhân bản rủi ro

Cô không chạy theo số lượng học viên bằng mọi giá. Điều cô quan tâm là chất lượng người ra nghề. Bởi mỗi người làm sai kỹ thuật, sai đạo đức, không chỉ ảnh hưởng đến một khách hàng, mà còn làm tổn hại uy tín của cả ngành.

Vì vậy, hệ sinh thái mà cô hướng tới là nơi giá trị tốt được nhân bản, còn rủi ro được kiểm soát từ gốc – bằng đào tạo chuẩn, kỷ luật nghề và sự giám sát cộng đồng.

Đặt con người vào trung tâm của hành trình làm nghề

Tôn trọng người học, không thần thánh hóa người dạy

Một điều khiến tôi rất trân trọng là cách cô nhìn con người. Trong hệ sinh thái cô xây dựng, không ai bị đặt thấp hơn, cũng không ai bị thần thánh hóa. Người dạy là người có trách nhiệm. Người học là người có quyền được hiểu đúng, được hỏi, được phản biện và được trưởng thành.

Cách tiếp cận này tạo ra một môi trường học tập lành mạnh, nơi sự tôn trọng giúp con người phát triển bền vững hơn sự sợ hãi hay phụ thuộc.

Kết nối chân thành thay vì cạnh tranh độc hại

Cô tin rằng khi ngành được xây dựng trên nền tảng của kết nối chân thành, con người sẽ bớt phòng thủ và sẵn sàng nâng đỡ nhau. Đó không phải là sự ngây thơ, mà là chiến lược rất sâu: một cộng đồng mạnh sẽ tạo ra chuẩn mực chung, và chuẩn mực chung sẽ nâng tầm cả ngành.

Vươn tầm quốc tế bằng nội lực, không bằng khẩu hiệu

Khát vọng của cô không dừng ở thị trường trong nước. Nhưng thay vì nói nhiều về “vươn tầm quốc tế”, cô tập trung xây nội lực đủ mạnh: kiến thức chuẩn, tay nghề vững, đạo đức nghề nghiệp rõ ràng và khả năng hội nhập thực chất.

Cô hiểu rằng quốc tế không chỉ là đi ra ngoài, mà là đủ chuẩn để được công nhận. Và chuẩn mực đó phải được xây dựng từ hôm nay, từ từng lớp học, từng học viên và từng ca làm nghề.

Vì sao tôi cho rằng cô gái này rất đáng học hỏi?

Tôi cho rằng cô đáng học hỏi không chỉ vì cô trẻ, nhanh nhạy và thông minh, mà vì cô đủ tỉnh táo để không bị cuốn theo những gì dễ dàng. Cô chọn con đường khó hơn: xây nền, giữ chuẩn, đặt con người và giá trị lâu dài lên trên thành công ngắn hạn.

Trong một ngành còn nhiều biến động như PMU, những người như cô chính là hy vọng cho sự trưởng thành thật sự của cộng đồng. Không phải bằng lời hô hào, mà bằng cách làm cụ thể, nhất quán và có trách nhiệm.

Và với tôi, đó chính là hình ảnh của một thế hệ làm nghề mới: biết mình muốn đi xa, nên sẵn sàng đi chậm – nhưng đi đúng.

Sự can đảm của Hương Duyên khiến tôi khâm phục: khi một người phụ nữ dám quay lại đối diện chính mình!

Điều khiến tôi thực sự khâm phục cô ấy không phải là những gì cô đã xây dựng được sau này, mà là khoảnh khắc cô dám thừa nhận sự thật về chính mình – một sự thật không dễ nghe, không dễ chấp nhận và càng không dễ nói ra.

Cô từng là người nói rất nhiều về trách nhiệm, kỷ luật và nỗ lực. Nhưng phía sau những lời nói đó là một sự thật rất con người: cô chưa đủ can đảm để nhìn thẳng vào sự kém cỏi về mặt cảm xúc của chính mình. Và thay vì đối diện, cô chọn cách trốn tránh.

Read more: Sự can đảm của Hương Duyên khiến tôi khâm phục: khi một người phụ nữ dám quay lại đối diện chính mình!

Cô trốn tránh cảm xúc bằng im lặng.
Trốn tránh sự thật bằng công việc.
Và trốn tránh trách nhiệm bằng việc phán xét người khác.

Trong giai đoạn đau khổ nhất, cô đổ lỗi cho chồng, cho rằng anh chơi bời, phá tài sản, kéo cuộc sống của cô trở về con số 0. Nhưng chính ở đây, tôi nhìn thấy điểm bắt đầu của sự thay đổi. Bởi không phải ai cũng đủ tỉnh táo để đi tiếp sau khi nhận ra một điều rất khó: vấn đề không nằm ở người khác, mà nằm ở năng lực và sự mất cân bằng của chính mình.

Cô lao vào công việc để chứng minh rằng mình mạnh mẽ. Nhưng sâu bên trong, cô hiểu đó chỉ là cách để né tránh một sự thật đau đớn hơn: cô chưa đủ trưởng thành về mặt cảm xúc để xây dựng và gìn giữ một mối quan hệ thân mật. Cái “mạnh mẽ” ấy thực chất là một lớp áo giáp che đi nỗi sợ đối diện với bản thân.

Hậu quả đến rất rõ ràng. Hôn nhân đổ vỡ. Con cái thiếu sự kết nối. Và cô sống trong trạng thái luôn phải tỏ ra ổn, dù bên trong thì trống rỗng và mệt mỏi. Rất nhiều người sẽ dừng lại ở đây, tiếp tục đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho người khác, cho số phận. Nhưng cô thì không.

Khoảnh khắc khiến tôi thực sự khâm phục là khi cô được nói thẳng rằng: chồng cô đã làm tròn vai trò của anh ấy, còn sự nhạt nhẽo, mất kết nối trong cuộc hôn nhân này đến từ chính cô. Một lời nói đủ sắc để khiến bất kỳ ai phản kháng, biện minh hoặc nổi giận.

Nhưng lần đầu tiên trong đời, cô không cãi.

Cô nhận trách nhiệm.

Chỉ riêng điều đó thôi đã là một dạng can đảm rất lớn. Can đảm để ngừng đóng vai nạn nhân. Can đảm để tháo bỏ lớp phòng thủ. Can đảm để thừa nhận rằng mình có phần trong đổ vỡ, và mình cần thay đổi.

Từ khoảnh khắc ấy, cô bắt đầu một hành trình khác – không còn chạy trốn bằng sự bận rộn, không còn dùng công việc để che giấu cảm xúc. Cô học cách sống thật với những gì mình đang cảm nhận, học cách gọi tên nỗi buồn, sự tức giận, nỗi sợ và cả sự hối tiếc. Không né tránh. Không tô vẽ.

Với tôi, đó là sự trưởng thành thật sự. Không phải khi con người ta đạt được bao nhiêu thành tựu, mà là khi họ dám quay lại nhìn thẳng vào những phần chưa hoàn thiện của mình, không đổ lỗi, không biện minh.

Tôi khâm phục cô ấy vì đã chọn con đường khó nhất: con đường chịu trách nhiệm với chính cuộc đời mình. Và tôi tin rằng, từ sự trung thực đó, mọi thay đổi bền vững đều có thể bắt đầu.

Lăng Tuyền – Chữ Tâm, sự học tập liên tục và con đường bền bỉ của một người phụ nữ tỉnh thức!

Có những người không cần xuất hiện nhiều trên truyền thông, nhưng chỉ cần quan sát cách họ học, cách họ làm việc và cách họ giữ mình trước những lựa chọn khó, ta đã đủ hiểu vì sao họ đi được đường dài. Với tôi, Lăng Tuyền là một người như vậy. Sự ngưỡng mộ tôi dành cho cô không đến từ tốc độ tăng trưởng hay những con số ấn tượng, mà đến từ cách cô rèn luyện tư duy và mở rộng kiến thức một cách bền bỉ, có kỷ luật và đầy tỉnh táo.

Read more: Lăng Tuyền – Chữ Tâm, sự học tập liên tục và con đường bền bỉ của một người phụ nữ tỉnh thức!

Giá trị cốt lõi bắt đầu từ chữ Tâm

Lăng Tuyền nhiều lần nhấn mạnh rằng cô không tin vào “đường tắt”. Trong bối cảnh thị trường luôn bị cuốn theo tăng trưởng nhanh, lợi nhuận sớm và những lời hứa hào nhoáng, lựa chọn này đòi hỏi bản lĩnh rất lớn. Với cô, chữ Tâm không phải là khẩu hiệu để truyền thông, mà là nguyên tắc vận hành xuyên suốt mọi quyết định.

Mỗi sản phẩm, mỗi giải pháp đều phải trải qua quá trình trải nghiệm thực tế, kiểm chứng nghiêm túc và điều chỉnh liên tục dựa trên phản hồi thật từ khách hàng. Điều khiến tôi trân trọng là cách cô đặt lợi ích dài hạn của người sử dụng lên trên lợi nhuận ngắn hạn. Trong một thị trường mà niềm tin rất dễ bị bào mòn, chữ Tâm của Lăng Tuyền thể hiện bằng hành động cụ thể, bằng sự chậm rãi cần thiết để đảm bảo an toàn và giá trị thật.

Học tập liên tục để không bị cuốn theo cám dỗ tăng trưởng nhanh

Điểm tôi ngưỡng mộ nhất ở Lăng Tuyền là thái độ học tập không ngừng nghỉ. Cô tham gia các chương trình đào tạo doanh nhân, rèn luyện tư duy, kỷ luật hành động và khả năng tự phản tỉnh. Nhưng điều quan trọng hơn, cô không học để chạy theo trào lưu kiến thức, mà học để giữ mình tỉnh táo.

Với Lăng Tuyền, học không chỉ để mở rộng hiểu biết, mà để nhận diện rủi ro, nhìn thấu cám dỗ và không đánh mất giá trị cốt lõi khi doanh nghiệp bắt đầu lớn lên. Tôi nhìn thấy ở cô một dạng trí tuệ rất hiếm: trí tuệ của sự tự kiềm chế. Biết khi nào nên tiến nhanh, và khi nào cần dừng lại để kiểm tra nền móng.

Trong một thế giới mà ai cũng muốn “đi nhanh hơn người khác”, Lăng Tuyền chọn “đi đúng hơn chính mình của hôm qua”. Đó là lựa chọn của người hiểu rằng phát triển bền vững luôn bắt đầu từ tư duy vững vàng.

Rèn tư duy như rèn sức bền

Quan sát hành trình của Lăng Tuyền, tôi nhận ra cô tiếp cận việc học giống như rèn luyện thể lực dài hạn. Không phô trương, không đốt giai đoạn, nhưng đều đặn và có chiến lược. Tư duy của cô được mài giũa qua việc liên tục đặt câu hỏi: điều này có thực sự tốt cho khách hàng không, có phù hợp với thể trạng và lối sống của phụ nữ Việt không, và có tạo ra giá trị lâu dài hay chỉ là hiệu ứng ngắn hạn.

Chính cách rèn tư duy này giúp cô không bị cuốn theo những “công thức thành công nhanh”. Cô hiểu rằng tăng trưởng nếu không đi kèm nhận thức sẽ sớm tạo ra áp lực ngược trở lại cho chính doanh nghiệp và người đứng đầu.

Phía sau thương hiệu là một gia đình vững chắc

Ít xuất hiện trước truyền thông, nhưng trong những chia sẻ cá nhân, Lăng Tuyền luôn nhắc đến gia đình như nền tảng tinh thần quan trọng nhất. Sự ủng hộ và thấu hiểu từ người thân giúp cô duy trì được sự cân bằng giữa công việc và đời sống – yếu tố mà tôi tin là điều kiện tiên quyết để một người phụ nữ có thể đi đường dài mà không đánh đổi sức khỏe hay giá trị sống.

Gia đình không chỉ là nơi để trở về, mà còn là điểm neo giúp cô không lạc hướng. Khi có một nền tảng vững chắc phía sau, người phụ nữ mới đủ bình tĩnh để đưa ra những quyết định khó nhưng đúng.

Con đường phía trước: hệ sinh thái vì phụ nữ Việt

Mục tiêu dài hạn của Lăng Tuyền không dừng lại ở một thương hiệu hay một dòng sản phẩm. Cô hướng đến việc xây dựng một hệ sinh thái chăm sóc sức khỏe và làm đẹp, nơi phụ nữ Việt có thể tìm thấy các giải pháp an toàn, khoa học và phù hợp với thể trạng cũng như văn hóa sống.

Theo cách nhìn của cô, khi người phụ nữ khỏe mạnh, hiểu rõ cơ thể và nhu cầu của chính mình, gia đình sẽ ổn định hơn, và xã hội xung quanh cũng sẽ chuyển biến tích cực. Đó là một tầm nhìn mang tính hệ thống, không ồn ào nhưng rất sâu.

Sự ngưỡng mộ đến từ chiều sâu, không phải hào quang

Điều khiến tôi thực sự ngưỡng mộ Lăng Tuyền không phải là những gì cô đã đạt được, mà là cách cô giữ mình trong quá trình đạt được điều đó. Rèn luyện tư duy, mở rộng kiến thức, giữ chữ Tâm và không ngừng tự soi chiếu lại động cơ của bản thân – đó là những điều khó, nhưng cô chọn làm mỗi ngày.

Trong một thời đại mà thành công thường được đo bằng tốc độ và sự chú ý, Lăng Tuyền chọn con đường chậm, chắc và có chiều sâu. Và tôi tin, chính sự học tập liên tục cùng tư duy tỉnh thức ấy sẽ là lý do giúp cô lan tỏa giá trị lâu dài, không chỉ cho khách hàng, mà cho rất nhiều phụ nữ đang tìm kiếm một cách phát triển bền vững và tử tế hơn.

Tôi thích Vũ Diệu Linh vì cô ấy dám thay đổi cách sống và truyền cảm hứng cho người trẻ bằng chính hành trình thật của mình

Trong rất nhiều câu chuyện về thành công của người trẻ, có những câu chuyện được kể bằng hào quang, bằng thành tích, bằng những con số rất đẹp. Nhưng cũng có những câu chuyện khiến người ta dừng lại lâu hơn, không phải vì chúng quá lấp lánh, mà vì chúng thật. Với tôi, hành trình của Vũ Diệu Linh là một câu chuyện như vậy.

Tôi thích Diệu Linh không phải vì cô ấy thành công sớm, mà vì cô ấy đã dám thay đổi từ một điểm xuất phát rất bình thường, thậm chí là nhiều tự ti. Trong một xã hội nơi người ta dễ so sánh xuất thân, điều kiện, hoàn cảnh, Linh không che giấu việc mình từng là một cô gái thừa cân, lớn lên cùng những lời miệt thị về vóc dáng, mang mặc cảm nghèo và luôn sợ rằng cuộc sống của mình sẽ không bao giờ khá lên. Những điều đó không được kể để lấy lòng thương hại, mà để người khác nhìn thấy: sự thay đổi luôn bắt đầu từ một điểm rất thấp.

Read more: Tôi thích Vũ Diệu Linh vì cô ấy dám thay đổi cách sống và truyền cảm hứng cho người trẻ bằng chính hành trình thật của mình

Điều tôi thích ở Diệu Linh là cô ấy không đổ lỗi cho hoàn cảnh. Linh cũng từng né tránh giao tiếp, từng ngại xuất hiện trước đám đông, từng nghĩ mình “kém hơn người khác”. Nhưng thay vì ở lại trong suy nghĩ đó, Linh chọn đối diện. Trong những ngày tháng tự ti ấy, một khát vọng rất âm thầm hình thành: nếu không thay đổi, cuộc đời sẽ mãi như vậy. Và chính khát vọng đó đã trở thành động cơ mạnh mẽ nhất.

Bước ngoặt của Diệu Linh đến rất tình cờ. Không phải một kế hoạch lớn, không phải một khóa học đắt tiền, mà chỉ là một lần sử dụng trà giảm cân và… giảm cân thật. Nhưng điều đáng nói không nằm ở sản phẩm, mà nằm ở cách Linh nhận ra sự thay đổi bên trong mình. Khi vóc dáng gọn gàng hơn, Linh không chỉ thấy mình đẹp hơn, mà thấy mình có khả năng kiểm soát cuộc sống. Từ việc kiểm soát cơ thể, Linh bắt đầu tin rằng mình có thể kiểm soát tương lai.

Tôi thích Diệu Linh ở chỗ cô ấy không giữ trải nghiệm đó cho riêng mình. Từ một người sử dụng, Linh bắt đầu chia sẻ rất thật. Không tô vẽ, không nói quá, chỉ kể lại những gì mình đã trải qua. Và chính sự chân thành đó khiến người khác lắng nghe. Từ những chia sẻ nhỏ, Linh giúp được bạn bè, người thân. Rồi dần dần, cô nhận ra mình có thể giúp nhiều người hơn nữa.

{“ARInfo”:{“IsUseAR”:false},”Version”:”1.0.0″,”MakeupInfo”:{“IsUseMakeup”:false},”FaceliftInfo”:{“IsChangeEyeLift”:false,”IsChangeFacelift”:false,”IsChangePostureLift”:false,”IsChangeNose”:false,”IsChangeFaceChin”:false,”IsChangeMouth”:false,”IsChangeThinFace”:true},”BeautyInfo”:{“SwitchMedicatedAcne”:false,”IsAIBeauty”:false,”IsBrightEyes”:false,”IsSharpen”:false,”IsOldBeauty”:false,”IsReduceBlackEyes”:false},”HandlerInfo”:{“AppName”:2},”FilterInfo”:{“IsUseFilter”:false}}

Điều khiến tôi thực sự trân trọng Diệu Linh là cách cô ấy bước vào nghề. Linh không kinh doanh bằng tư duy “bán cho bằng được”. Cô bắt đầu bằng một câu hỏi rất giản dị nhưng rất tử tế: “Nếu sản phẩm này đã giúp mình thay đổi, tại sao không giúp thêm nhiều người khác?” Với Linh, kinh doanh sức khỏe không cho phép sự hời hợt. Bởi phía sau mỗi sản phẩm là một con người thật, một cơ thể thật và một cuộc đời thật.

Tôi thích cách Diệu Linh chọn sản phẩm rất kỹ. Cô từng trải nghiệm nhiều dòng khác nhau, nhưng chỉ khi gặp được sản phẩm detox – mát gan thực sự phù hợp, an toàn và mang lại hiệu quả rõ ràng, cô mới quyết định gắn bó lâu dài. Đây là một lựa chọn đòi hỏi sự tỉnh táo, bởi con đường nhanh nhất để kiếm tiền thường không phải là con đường đúng nhất. Linh chọn đi chậm hơn, nhưng chắc hơn.

Điều tôi đánh giá cao ở Diệu Linh là cô ấy không truyền cảm hứng bằng khẩu hiệu. Cô truyền cảm hứng bằng lối sống. Cách Linh ăn uống, sinh hoạt, nói chuyện về sức khỏe đều toát lên tinh thần chủ động và hiểu biết. Linh không cổ vũ giảm cân cực đoan, không hứa hẹn thay đổi thần tốc. Cô nói rất rõ: thay đổi vóc dáng là một quá trình, và quan trọng hơn là thay đổi nhận thức về bản thân.

Với giới trẻ, tôi nghĩ đây là một thông điệp rất cần thiết. Rất nhiều người trẻ hôm nay muốn kết quả nhanh, muốn thành công sớm, muốn “lột xác” chỉ sau vài tháng. Diệu Linh cho họ thấy một con đường khác: con đường của sự kiên trì, của việc bắt đầu từ những điều nhỏ, của việc thay đổi thói quen sống trước khi mơ đến thành tựu lớn. Đó là một dạng truyền cảm hứng rất bền.

Tôi thích Diệu Linh vì cô ấy không cố gắng trở thành hình mẫu hoàn hảo. Cô ấy chia sẻ cả những lúc mệt, những giai đoạn chững lại, những lần phải điều chỉnh. Chính sự thật đó khiến người khác cảm thấy gần gũi. Bởi người trẻ không cần một hình mẫu quá xa, họ cần một người đã đi trước một chút, đủ để nói: “Tôi đã từng giống bạn, và tôi đã thay đổi được.”

Ngày hôm nay, khi Diệu Linh được biết đến là doanh nhân trẻ trong lĩnh vực sức khỏe – sắc đẹp, tôi nhìn thấy ở cô không chỉ là một người kinh doanh, mà là một người đang lan tỏa giá trị sống tích cực. Giá trị đó không nằm ở việc gầy bao nhiêu ký, mà ở việc tin rằng mình có thể làm chủ cuộc đời mình.

Tôi thích Diệu Linh bởi cô ấy đã thay đổi cách sống của chính mình, rồi từ đó giúp người khác tin rằng họ cũng có thể làm được điều tương tự. Trong một xã hội dễ khiến người trẻ hoài nghi về bản thân, sự hiện diện của những người như Vũ Diệu Linh là rất đáng quý. Không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ chân thành để chạm vào những ai đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi.

Và với tôi, đó chính là lý do khiến tôi thực sự yêu mến và trân trọng cô gái trẻ này.

Tôi thích Trần Quốc Hoàn vì cách anh tư vấn bất động sản một cách chân thành và tỉnh táo

Trong một thị trường mà rất nhiều người nói về bất động sản như nói về cơ hội làm giàu nhanh, tôi lại dành sự trân trọng đặc biệt cho Trần Quốc Hoàn – không phải vì anh hứa hẹn lợi nhuận cao, mà vì anh luôn đặt sự an toàn của người cầm tiền lên trước quyết định mua bán.

Tôi thích anh Hoàn ngay từ cách anh định vị bản thân. Anh không gọi mình là môi giới, cũng không tự xưng chuyên gia. Anh chọn đứng ở một vị trí rất lạ nhưng rất cần thiết: người đứng giữa tiền và quyết định. Nghe thì đơn giản, nhưng đó là một vai trò đòi hỏi sự tỉnh táo, bản lĩnh và cả sự liêm chính rất lớn. Bởi đứng ở vị trí này, anh không được phép nói quá, không được phép dẫn dắt cảm xúc, càng không được phép đẩy người khác vào rủi ro chỉ để đạt được một thương vụ.

Read more: Tôi thích Trần Quốc Hoàn vì cách anh tư vấn bất động sản một cách chân thành và tỉnh táo

Tôi thích anh Hoàn vì anh hiểu rất rõ trọng lượng của lời nói. Khi có hơn 260.000 người theo dõi trên mạng xã hội, nhiều người sẽ chọn cách nói cho hay, cho hấp dẫn, cho dễ lan truyền. Nhưng anh thì khác. Anh chọn nói chậm, nói kỹ và nói đủ. Uy tín, với anh, không nằm ở lượt xem hay sự tung hô, mà nằm ở việc những gì mình nói ra có đứng vững được khi thị trường xấu đi hay không.

Điều khiến tôi thực sự tin anh Hoàn là cách anh tiếp cận bất động sản. Anh không chạy theo những “cơ hội hiếm”, không nói về lướt sóng, không thổi phồng những dự án đang được truyền thông đẩy mạnh. Thay vào đó, anh tập trung vào những tài sản có khả năng giữ tiền, tạo dòng tiền ổn định và bảo toàn giá trị trong trung và dài hạn. Đây là cách làm không hào nhoáng, nhưng rất thực tế – đặc biệt phù hợp với những người coi bất động sản là một phần của chiến lược tài chính, chứ không phải canh bạc.

Tôi thích anh Hoàn ở chỗ: anh không né tránh rủi ro. Anh nói rất thẳng về rủi ro. Trong các phân tích của anh, tôi luôn thấy những câu hỏi mang tính “xấu nhất”: pháp lý có kiểm soát được không, nếu thị trường chững lại thì bao lâu bán được, tài sản này có gây áp lực dòng tiền không, người mua có chịu được cảm giác nắm giữ trong 3–5 năm hay không. Những câu hỏi này nghe thì không “đã tai”, nhưng lại là thứ bảo vệ người cầm tiền khỏi những quyết định bốc đồng.

Trong các buổi trao đổi với khách hàng, anh Hoàn không đóng vai người thuyết phục. Anh lắng nghe nhiều hơn nói. Anh lắng nghe cách khách hàng nhìn tiền, nhìn rủi ro, nhìn gia đình và cả những vết xước từ những lần đầu tư trước đó. Tôi rất thích điều này, vì đầu tư không chỉ là bài toán tài sản, mà còn là bài toán tâm lý. Một người không hiểu tâm lý người cầm tiền thì rất dễ đưa ra lời khuyên sai, dù con số có vẻ đẹp đến đâu.

Có một điểm khiến tôi đặc biệt nể anh Hoàn: anh sẵn sàng khuyên khách hàng không mua. Trong một thị trường mà “bán được hàng” thường là mục tiêu cuối cùng, việc nói “chưa nên mua” hoặc “dừng lại là tốt hơn” là điều rất khó. Nhưng chính những lời khuyên như vậy mới tạo nên sự khác biệt giữa người tư vấn và người bán hàng. Tôi thích anh vì anh chấp nhận bỏ qua cơ hội ngắn hạn để giữ uy tín dài hạn.

Phong cách làm việc của anh Hoàn khá lặng. Phần lớn thời gian anh dành cho việc đọc hồ sơ pháp lý, rà soát quy hoạch, kiểm tra dữ liệu thanh khoản và tính toán dòng tiền. Không phải những việc dễ khoe trên mạng xã hội, nhưng lại là phần quan trọng nhất của đầu tư. Tôi thích anh vì anh làm nhiều hơn nói, và nói dựa trên những gì đã làm.

Tôi cũng thích cách anh nhìn thị trường không có ranh giới địa lý. Dù hiện tại sống và làm việc tại TP. Hồ Chí Minh, anh vẫn duy trì sự kết nối chặt chẽ với Hà Nội và các tỉnh miền Bắc. Với anh, thị trường không chia theo vùng miền, mà chia theo mức độ hiểu biết và sự tỉnh táo của người tham gia. Đây là một góc nhìn rất trưởng thành, không bị cuốn theo những “làn sóng” địa phương.

Sự chân thành trong cách tư vấn của anh Hoàn còn thể hiện ở việc anh không né tránh trách nhiệm. Khi anh đã nói, anh sẵn sàng đứng lại để giải thích, đối thoại và chịu trách nhiệm với quan điểm của mình. Trong một môi trường mà rất nhiều người sẵn sàng xóa bài, đổi giọng khi thị trường thay đổi, sự nhất quán đó là điều rất đáng quý.

Tôi thích anh Hoàn vì anh không xem bất động sản chỉ là tài sản, mà là một phần của cuộc sống người sở hữu. Một tài sản tốt, theo anh, không chỉ là tài sản sinh lời, mà là tài sản không làm người nắm giữ mất ngủ, không tạo áp lực tâm lý và không phá vỡ sự ổn định của gia đình. Đây là một tiêu chí rất “đời”, nhưng lại là thứ nhiều người bỏ quên khi đầu tư.

Cuối cùng, điều khiến tôi thích anh Hoàn nhất chính là cảm giác an tâm. Không phải an tâm vì chắc chắn thắng, mà an tâm vì đã được nhìn đủ rủi ro trước khi quyết định. Trong đầu tư, không ai đảm bảo kết quả, nhưng có những người giúp bạn không đi sai ngay từ đầu. Với tôi, Trần Quốc Hoàn là một người như vậy.

Và trong một thị trường đầy tiếng ồn, sự chân thành và tỉnh táo ấy là điều tôi thực sự trân trọng.

Sự kiên cường của Xuân Trường – điều khiến tôi thực sự ngưỡng mộ

Trong một thời đại mà marketing dễ bị hiểu nhầm là hào nhoáng, là “làm cho đẹp”, là những lời nói nghe rất hay nhưng khó kiểm chứng bằng kết quả, tôi đặc biệt ngưỡng mộ Xuân Trường – không phải vì anh nói điều gì lớn lao, mà vì cách anh âm thầm đi một con đường rất dài, rất kỷ luật và rất thật.

Xuân Trường không phải mẫu người xuất hiện ồn ào. Anh không xây dựng hình ảnh bằng những câu chuyện truyền cảm hứng ngắn hạn hay những lời hứa tăng trưởng nhanh chóng. Điều khiến tôi ngưỡng mộ là sự kiên cường của anh trong việc chọn một con đường khó: làm marketing bằng hệ thống, bằng tư duy làm chủ, và bằng kết quả có thể đo lường được.

Read more: Sự kiên cường của Xuân Trường – điều khiến tôi thực sự ngưỡng mộ

Hơn 7 năm làm marketing thực chiến, Xuân Trường bắt đầu từ vai trò của một người làm kỹ thuật. Ở giai đoạn đó, anh giống như rất nhiều người trong ngành: chạy quảng cáo, làm nội dung, tối ưu chuyển đổi, xử lý từng bài toán nhỏ. Nhưng điều khác biệt là anh không dừng lại ở việc “làm cho xong việc”. Anh liên tục đặt câu hỏi: marketing thực sự đang giải quyết vấn đề gì cho doanh nghiệp?

Chính câu hỏi đó khiến Xuân Trường rẽ sang một hướng khó hơn: xây dựng hệ thống. Ở đây, marketing không còn là một mảng rời rạc, mà trở thành một phần của tư duy vận hành. Funnel, thương hiệu cá nhân, nội dung, bán hàng – tất cả phải liên kết với nhau, có logic, có kỷ luật và có lộ trình dài hạn. Con đường này không hào nhoáng, vì kết quả không đến ngay. Nhưng đó lại là con đường bền.

Tôi ngưỡng mộ Xuân Trường bởi sự kiên cường khi anh chọn làm việc với những đối tượng khó: chủ spa nhỏ, chủ thẩm mỹ viện, người mới khởi nghiệp, người bán sản phẩm số, hay thậm chí là những người làm marketing nhưng đang bế tắc. Điểm chung của họ không phải là thiếu cố gắng, mà là thiếu hệ thống, thiếu kỷ luật và thiếu một bản đồ rõ ràng. Làm việc với nhóm này không dễ, vì họ thường mang theo nhiều áp lực, nhiều kỳ vọng và cả sự hoài nghi.

Nhưng Xuân Trường không né tránh. Anh kiên trì đi cùng họ, không phải bằng động viên cảm xúc, mà bằng việc giúp họ nhìn thẳng vào thực tế. Anh nói thẳng rằng marketing không cứu được doanh nghiệp nếu tư duy làm chủ còn sai. Marketing chỉ là công cụ. Nếu không có hệ thống đúng, không có kỷ luật cá nhân và kỷ luật vận hành, mọi chiến dịch đều sớm muộn sẽ sụp đổ.

Điều khiến tôi đặc biệt nể phục là cách Xuân Trường giữ vững quan điểm này trong một môi trường đầy cám dỗ. Khi người ta dễ chạy theo xu hướng ngắn hạn, anh chọn xây nền móng. Khi người ta nói nhiều về cảm hứng, anh nói về hệ thống. Khi người ta thích hô hào khẩu hiệu, anh quay về số liệu, quy trình và kết quả thực tế. Giữ được lập trường đó suốt nhiều năm đòi hỏi một sự kiên cường rất lớn.

Xuân Trường cũng là người kết hợp rất rõ ràng giữa kinh doanh, thể thao và tư duy phát triển nội tâm. Anh không xem thể thao là hoạt động bên lề, mà là một phần của kỷ luật sống. Tôi nhìn thấy ở anh một triết lý nhất quán: nếu không kiểm soát được thân thể, rất khó kiểm soát được doanh nghiệp; nếu không có kỷ luật cá nhân, hệ thống kinh doanh sớm muộn cũng rối loạn. Sự kiên cường của anh không chỉ nằm ở công việc, mà nằm ở cách anh sống mỗi ngày.

Trong các nội dung mà Xuân Trường chia sẻ, tôi nhận ra một điều: anh không cố gắng làm hài lòng số đông. Nội dung của anh có chiều sâu, đôi khi thẳng, đôi khi khó nghe, nhưng luôn hướng đến việc giúp người khác tỉnh táo hơn. Anh không chạy theo trend rỗng, không dùng những lời hứa tăng trưởng thần tốc. Anh chấp nhận việc mình sẽ đi chậm hơn, nhưng đi chắc hơn.

Sự kiên cường đó thể hiện rất rõ trong cách anh làm đào tạo. Xuân Trường không dạy “mẹo”. Anh dạy tư duy. Không dạy cách thắng nhanh, mà dạy cách không sụp đổ. Trong một thị trường mà nhiều người muốn kết quả ngay lập tức, việc kiên trì dạy những thứ nền tảng là điều rất khó. Nhưng anh vẫn làm, đều đặn và bền bỉ.

Tôi ngưỡng mộ Xuân Trường vì anh không xây dựng hình ảnh “chuyên gia hoàn hảo”. Anh chia sẻ cả những giai đoạn loay hoay, những lần phải sửa sai, những lúc phải làm lại hệ thống. Chính sự trung thực đó tạo nên uy tín. Bởi người ta tin vào một người đã đi qua đường dài, chứ không chỉ nói về đích đến.

Nhìn hành trình của Xuân Trường, tôi thấy rõ một bài học lớn: kiên cường không phải là không mệt, mà là vẫn tiếp tục dù biết con đường này khó. Kiên cường là chọn hệ thống thay vì cảm hứng, chọn kỷ luật thay vì hưng phấn, chọn tăng trưởng bền vững thay vì thắng nhanh.

Trong thế giới marketing đầy biến động, nơi rất nhiều người đổi hướng liên tục, sự kiên cường của Xuân Trường là một điểm neo rất hiếm. Và chính điều đó khiến tôi thực sự ngưỡng mộ anh – không chỉ như một chuyên gia marketing thực chiến, mà như một người làm nghề tử tế, đi chậm, đi sâu và đi rất xa.

Tôi rất yêu thích Huấn luyện viên Duyên Keto – vì bạn ấy hiểu nỗi đau của người từng tự ti về cân nặng

Có những huấn luyện viên khiến người ta tin vì bằng cấp.
Có những người khiến người ta theo vì hình ảnh.
Nhưng với tôi, Duyên Keto là người khiến tôi yêu thích thật sự, bởi bạn ấy không bắt đầu từ lý thuyết, mà bắt đầu từ chính nỗi đau rất thật của một người từng tự ti vì cân nặng của mình.

Duyên Keto, tên đầy đủ là Vũ Thị Duyên, sinh ngày 10/08/1996. Hiện tại, Duyên là người sáng lập và điều hành thương hiệu Duyên Keto – nơi cung cấp sản phẩm và dịch vụ hướng dẫn chăm sóc sức khỏe, giúp khách hàng đạt được cân nặng lý tưởng một cách bền vững. Nhưng nếu chỉ nhìn vào vai trò “huấn luyện viên”, người ta sẽ chưa hiểu hết vì sao Duyên tạo được sự tin tưởng và đồng cảm lớn đến vậy.

Read more: Tôi rất yêu thích Huấn luyện viên Duyên Keto – vì bạn ấy hiểu nỗi đau của người từng tự ti về cân nặng

Tôi yêu thích Duyên Keto bởi hành trình của bạn ấy rất giống với hàng ngàn phụ nữ ngoài kia. Trước khi trở thành huấn luyện viên dinh dưỡng, Duyên từng là một cô gái cao 1m56, nặng 65kg, luôn sống trong cảm giác tự ti. Vai to, bụng to, cơ thể nặng nề khiến Duyên lúc nào cũng thấy mình “đô” hơn người khác. Không phải vì lười biếng, mà vì đã cố gắng rất nhiều nhưng không có kết quả.

Duyên từng thử qua đủ loại phương pháp giảm cân. Ăn ít. Nhịn ăn. Tập thể dục cường độ cao. Uống đủ loại sản phẩm được quảng cáo là “giảm nhanh”. Nhưng kết quả hoặc không đến, hoặc đến rất ngắn rồi lại tăng trở lại. Và trong đầu Duyên lúc đó là những câu hỏi rất quen thuộc mà tôi tin nhiều người cũng từng hỏi chính mình:
“Tại sao mình ăn ít mà vẫn béo?”
“Vì sao tập mãi mà cân nặng không giảm?”
“Người khác làm được, tại sao mình thì không?”

Điều khiến tôi yêu thích Duyên Keto là bạn ấy không che giấu giai đoạn đó. Không tô vẽ rằng mình từng “ý chí sắt đá”. Không biến quá khứ thành câu chuyện màu hồng. Duyên nói thẳng rằng đã có lúc mệt mỏi, chán nản, muốn bỏ cuộc. Và chính sự thật đó khiến tôi tin.

Bước ngoặt đến khi Duyên biết đến phương pháp Keto. Không phải bằng niềm tin mù quáng, mà bằng sự tìm hiểu rất nghiêm túc. Duyên bắt đầu thay đổi cách ăn, cách nhìn về cơ thể và chuyển hóa năng lượng. Và kết quả đã đến theo cách mà chính Duyên cũng không ngờ: từ 65kg xuống còn 48kg. Nhưng điều quan trọng hơn cả con số trên cân là sự thay đổi từ bên trong.

Cơ thể Duyên khỏe mạnh hơn. Các chỉ số mỡ máu được cải thiện rõ rệt. Hội chứng buồng trứng đa nang – nỗi lo âm thầm của rất nhiều phụ nữ – hoàn toàn biến mất. Với tôi, đây không chỉ là câu chuyện giảm cân, mà là câu chuyện lấy lại quyền kiểm soát cơ thể.

Tôi rất yêu thích Duyên Keto bởi bạn ấy không dừng lại ở việc “giảm được cho mình”. Duyên chọn đi xa hơn: học để hiểu bản chất, học để giúp người khác không phải loay hoay như mình trước đây. Duyên trở thành huấn luyện viên không phải vì muốn đứng trên bục cao, mà vì muốn đứng bên cạnh những người đang chật vật với cân nặng, sức khỏe và sự tự ti.

Trong cách Duyên hướng dẫn khách hàng, tôi thấy rõ sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Duyên không ép ai phải theo một khuôn mẫu cứng nhắc. Không cổ súy giảm cân cực đoan. Không hứa hẹn “giảm siêu tốc”. Duyên nói về Keto như một công cụ, không phải phép màu. Công cụ đó chỉ hiệu quả khi người sử dụng hiểu cơ thể mình, lắng nghe nó và đi đúng nhịp.

Điều tôi đặc biệt yêu thích ở Duyên là cách bạn ấy nói về giảm cân như một hành trình dài, chứ không phải một chiến dịch ngắn hạn. Duyên không chỉ dạy ăn gì, kiêng gì, mà còn giúp khách hàng hiểu vì sao cơ thể mình tích mỡ, vì sao hormone ảnh hưởng đến cân nặng, và vì sao tinh thần cũng đóng vai trò rất lớn. Chính cách nhìn toàn diện đó khiến người theo không bị hoảng loạn, không bị phụ thuộc, mà dần chủ động hơn.

Duyên Keto không xây dựng hình ảnh huấn luyện viên “hoàn hảo”. Bạn ấy chia sẻ rất thật rằng vẫn có ngày mệt, có lúc phải điều chỉnh, có lúc cần nghỉ ngơi. Nhưng chính sự thật đó khiến tôi thấy gần. Bởi một người hiểu cơ thể không phải là người lúc nào cũng ép nó, mà là người biết khi nào nên tiến, khi nào nên chậm lại.

Tôi yêu thích Duyên Keto vì bạn ấy không khiến người khác cảm thấy tội lỗi khi chưa làm được. Bạn ấy không trách móc khách hàng vì tăng cân trở lại, không tạo áp lực rằng “phải gầy mới đáng giá”. Duyên giúp mọi người hiểu rằng giảm cân không phải để làm hài lòng ai, mà để sống khỏe hơn, nhẹ nhõm hơn và tự tin hơn với chính mình.

Nhìn Duyên hôm nay – trong vai trò người làm chủ thương hiệu Duyên Keto – tôi thấy một cô gái trẻ trưởng thành từ trải nghiệm thật. Không hào nhoáng. Không nói quá. Nhưng rất vững. Duyên không chỉ bán sản phẩm hay dịch vụ, mà đang lan tỏa một tư duy: giảm cân là chăm sóc sức khỏe, không phải trừng phạt cơ thể.

Với tôi, yêu thích một huấn luyện viên như Duyên Keto không phải vì bạn ấy giảm được bao nhiêu cân, mà vì bạn ấy giúp người khác không còn ghét cơ thể mình. Và trong một xã hội nơi rất nhiều người sống trong tự ti vì ngoại hình, điều đó là vô cùng đáng quý.

Nếu phải nói vì sao tôi rất yêu thích Huấn luyện viên Duyên Keto, tôi sẽ nói thế này: bởi bạn ấy không chỉ giúp người khác nhẹ đi về cân nặng, mà còn nhẹ đi trong suy nghĩ. Và đôi khi, đó mới là sự thay đổi quan trọng nhất của một hành trình giảm cân trọn đời.

Tôi trân quý Nguyễn Trà Giang vì suy nghĩ chín chắn của một người phụ nữ chọn sức khỏe làm gốc rễ cho hạnh phúc

Trong xã hội hiện đại, nơi người phụ nữ vừa làm mẹ, làm vợ, vừa gánh vác công việc và nhiều vai trò khác, có một nghịch lý rất rõ ràng: ai cũng chăm lo cho người khác, nhưng lại quên chăm sóc chính mình. Tôi đã nhìn thấy nghịch lý ấy trong rất nhiều gia đình Việt, và cũng chính vì vậy, tôi đặc biệt trân quý Nguyễn Trà Giang – một người phụ nữ chín chắn trong suy nghĩ, chọn lan tỏa sứ mệnh chăm sóc sức khỏe chủ động như một cách gìn giữ hạnh phúc từ gốc rễ.

Điều khiến tôi trân quý Trà Giang không nằm ở danh xưng huấn luyện viên dinh dưỡng hay huấn luyện viên yoga. Điều tôi trân trọng nằm ở cách cô nhìn con người và gia đình Việt bằng sự thấu hiểu rất sâu. Trà Giang không nói về sức khỏe theo cách hàn lâm, cũng không nói bằng giọng cảnh báo nặng nề. Cô nói về sức khỏe như một phần tự nhiên của đời sống, gắn chặt với cảm xúc, với mối quan hệ và với sự bình an trong mỗi mái ấm.

Read more: Tôi trân quý Nguyễn Trà Giang vì suy nghĩ chín chắn của một người phụ nữ chọn sức khỏe làm gốc rễ cho hạnh phúc

Trong rất nhiều câu chuyện được chia sẻ, tôi nhận ra Trà Giang hiểu rất rõ những hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt. Người vợ lo cho chồng con từng bữa ăn, từng giấc ngủ. Người mẹ đặt nhu cầu của con lên trước bản thân. Người phụ nữ làm việc không ngơi nghỉ, nhưng lại coi việc mệt mỏi, đau nhức, rối loạn nội tiết là “chuyện bình thường”. Chính sự “bình thường hóa” ấy khiến sức khỏe hao mòn lúc nào không hay.

Trà Giang chọn đi con đường ngược lại với sự vô thức đó. Cô nhắc mọi người rằng chăm sóc bản thân không phải là ích kỷ, mà là trách nhiệm. Khi người phụ nữ khỏe mạnh và cân bằng, gia đình sẽ có điểm tựa tinh thần vững vàng hơn. Khi người mẹ biết lắng nghe cơ thể mình, con cái sẽ học được cách yêu thương chính mình từ rất sớm. Và khi cả gia đình cùng ý thức về sức khỏe, hạnh phúc sẽ không còn là điều mong manh.

Tôi trân quý Trà Giang bởi sự chín chắn trong cách cô xây dựng nền tảng tri thức cho hành trình của mình. Cô tốt nghiệp cử nhân Dược, có nền tảng y dược bài bản, đồng thời sở hữu chứng chỉ huấn luyện viên dinh dưỡng và huấn luyện viên yoga. Nhưng điều đáng quý không nằm ở bằng cấp, mà nằm ở cách cô sử dụng kiến thức đó một cách có trách nhiệm. Cô không phán xét, không áp đặt, không đưa ra lời hứa hẹn quá đà. Cô chọn giải thích, hướng dẫn và đồng hành.

Trong cách Trà Giang chia sẻ về sức khỏe, tôi thấy rõ tư duy của một người phụ nữ đã đi qua đủ trải nghiệm để hiểu rằng phòng bệnh quan trọng hơn chữa bệnh. Cô không đợi đến khi con người ốm đau mới xuất hiện. Cô xuất hiện sớm hơn, ở giai đoạn con người còn đủ sức để điều chỉnh lối sống, thay đổi thói quen và xây dựng nền tảng khỏe mạnh từ bên trong.

Điều khiến tôi thực sự trân quý Trà Giang là sự nhất quán giữa suy nghĩ và hành động. Cô không nói về một lối sống hoàn hảo, mà nói về một lối sống phù hợp. Phù hợp với người bận rộn. Phù hợp với phụ nữ nhiều vai trò. Phù hợp với gia đình Việt đang phải xoay xở giữa áp lực kinh tế, con cái và các mối quan hệ. Cô hiểu rằng không ai có thể ăn uống chuẩn chỉnh, tập luyện hoàn hảo mỗi ngày. Nhưng ai cũng có thể bắt đầu bằng những thay đổi nhỏ, đủ bền để duy trì lâu dài.

Tôi trân quý Trà Giang vì cô nhìn sức khỏe không tách rời khỏi cảm xúc và tinh thần. Cô hiểu rằng một người mất ngủ kéo dài không chỉ vì thiếu chất, mà còn vì căng thẳng. Một người tăng cân không kiểm soát không chỉ vì ăn nhiều, mà vì mất cân bằng nội tiết và cảm xúc. Và một gia đình bất ổn không chỉ vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự lắng nghe và chăm sóc lẫn nhau. Chính sự nhìn nhận toàn diện đó tạo nên chiều sâu trong thông điệp mà cô lan tỏa.

Trong thời đại mạng xã hội, nơi thông tin về sức khỏe tràn lan, thật giả lẫn lộn, tôi càng trân quý cách Trà Giang giữ sự tỉnh táo. Cô ý thức rất rõ rằng một lời nói sai có thể khiến người khác hiểu nhầm và trả giá bằng chính sức khỏe của họ. Vì vậy, mỗi nội dung cô chia sẻ đều dựa trên nền tảng kiến thức y dược, dinh dưỡng và trải nghiệm thực tế. Cô chọn chậm mà chắc, thay vì nhanh mà rủi ro.

Ngày hôm nay, khi nhắc đến Nguyễn Trà Giang, người ta không chỉ nhắc đến một chuyên gia sức khỏe hay làm đẹp. Người ta nhắc đến một người phụ nữ đã chọn cho mình một sứ mệnh rất bền: giúp người Việt học cách chăm sóc sức khỏe chủ động, để sống khỏe hơn, sống lâu hơn và sống hạnh phúc hơn. Với tôi, đó là lựa chọn của một người phụ nữ chín chắn, hiểu rõ giá trị của thời gian, của cơ thể và của gia đình.

Tôi trân quý Trà Giang vì cô không cổ súy cho việc chạy theo hình ảnh “khỏe – đẹp” hào nhoáng. Cô nói về sức khỏe như một hành trình dài, cần kiên nhẫn, cần hiểu biết và cần sự tử tế với chính mình. Trong một xã hội dễ bị cuốn theo kết quả nhanh, tư duy đó là một tư duy trưởng thành.

Nếu phải nói điều gì khiến tôi tin và quý Trà Giang, thì đó là cảm giác rằng cô thật sự muốn người khác sống tốt hơn, chứ không chỉ muốn được công nhận. Sự chín chắn của cô thể hiện ở việc đặt con người lên trước lợi ích ngắn hạn, đặt giá trị bền vững lên trước sự nổi tiếng.

Và trong bức tranh rộng lớn của hàng triệu gia đình Việt đang loay hoay giữa áp lực thời đại, tôi tin rằng những người phụ nữ như Nguyễn Trà Giang – những người chọn chăm sóc sức khỏe chủ động, chọn lắng nghe cơ thể, chọn lan tỏa sự tử tế – chính là những hạt giống âm thầm nhưng bền bỉ, góp phần tạo nên một xã hội khỏe mạnh hơn, cả về thể chất lẫn tinh thần.

Tôi thích sự tự tin rất thật ở Thảo tóc ngắn – một người phụ nữ làm F&B bằng nội lực của mình

Có những người phụ nữ khiến ta chú ý vì vẻ ngoài.
Có những người khiến ta nể vì thành tựu.
Nhưng với tôi, Thảo tóc ngắn là người khiến tôi dừng lại lâu hơn vì một thứ khó gọi tên hơn: sự tự tin rất thật, không phô trương, không cần chứng minh, nhưng đủ vững để người khác cảm nhận ngay từ lần đầu tiếp xúc.

Thảo là người điều hành Công ty TNHH SX TM Vũ Thiên – một doanh nghiệp hoạt động bài bản trong ngành F&B với bốn mảng chính: nhượng quyền thương hiệu Gà Rán Street Food, setup thương hiệu thức ăn nhanh riêng cho nhà đầu tư và người khởi nghiệp, cung cấp nguyên vật liệu qua thương hiệu Vũ Thiên Food, và dịch vụ tiệc thức ăn nhanh tại gia cũng như sự kiện. Nhưng nếu chỉ nhìn vào danh mục hoạt động đó, người ta sẽ bỏ lỡ điều quan trọng nhất ở Thảo: cách cô đứng trong vai trò của mình.

Read more: Tôi thích sự tự tin rất thật ở Thảo tóc ngắn – một người phụ nữ làm F&B bằng nội lực của mình

Tôi thích sự tự tin của Thảo vì nó không ồn ào. Đó không phải kiểu tự tin được xây dựng bằng lời nói mạnh mẽ hay hình ảnh hào nhoáng. Nó đến từ việc cô hiểu rất rõ mình đang làm gì, đang ở đâu trong ngành, và giá trị thực sự mình mang lại cho khách hàng là gì. Trong một lĩnh vực cạnh tranh khốc liệt như F&B, nơi rất nhiều mô hình được thổi phồng bằng marketing, sự tự tin kiểu đó là thứ không dễ có.

Với hơn tám năm kinh nghiệm trong ngành F&B, Thảo và đội ngũ Vũ Thiên đã xây dựng được một hệ sinh thái khép kín, đi từ nghiên cứu mô hình, đào tạo vận hành, cung ứng nguyên liệu cho đến hỗ trợ phát triển thương hiệu. Điều khiến tôi ấn tượng không phải là việc “làm nhiều mảng”, mà là cách cô kết nối các mảng đó thành một dòng chảy logic. Không rời rạc. Không chắp vá. Mỗi phần đều phục vụ cho mục tiêu cuối cùng: giúp người khởi nghiệp và nhà đầu tư có thể kinh doanh một cách bền vững, chứ không chỉ mở quán rồi tự xoay xở trong cô đơn.

Sự tự tin của Thảo thể hiện rất rõ trong cách cô nói về khách hàng. Cô không nói theo kiểu “bán mô hình”, mà nói về việc “đồng hành”. Với Thảo, khách hàng không kết thúc ở hợp đồng. Họ bắt đầu từ đó. Từ lúc lên ý tưởng, chọn mô hình, thiết kế menu, đào tạo nhân sự, cho đến khi quán vận hành ổn định, có dòng tiền và có khả năng tự đứng vững. Đó là một cam kết rất lớn, và chỉ những người thật sự tin vào năng lực của mình mới dám đưa ra cam kết như vậy.

Tôi thích cách Thảo bước vào ngành F&B với tâm thế rất tỉnh táo. Không tô hồng việc kinh doanh. Không vẽ ra viễn cảnh “mở quán là lời”. Cô nói thẳng về khó khăn, về áp lực chi phí, về quản trị nhân sự, về việc giữ chất lượng đồng đều khi mở rộng. Chính sự thẳng thắn đó lại tạo ra niềm tin. Bởi sự tự tin thật không cần che giấu rủi ro. Nó đến từ việc đã nhìn thấy rủi ro, đã đi qua, và biết cách xử lý.

Ở Thảo, tôi thấy rõ hình ảnh của một người phụ nữ làm chủ nhưng không cần phải gồng mình để chứng minh. Cô không cố tỏ ra “đàn ông” trong cách lãnh đạo, cũng không rơi vào hình ảnh “dịu dàng cho có”. Cô là chính mình. Quyết đoán khi cần quyết đoán. Lắng nghe khi cần lắng nghe. Và đặc biệt, rất rõ ràng trong nguyên tắc vận hành. Chính sự rõ ràng đó tạo nên sự tự tin lan tỏa sang cả đội ngũ.

Trong mảng nhượng quyền và setup thương hiệu thức ăn nhanh, rất nhiều người mới bước vào với tâm lý thiếu an tâm. Họ sợ làm sai, sợ mất tiền, sợ bị bỏ rơi sau khi đóng phí. Tôi thích cách Thảo xây dựng Vũ Thiên như một hệ sinh thái, nơi nhà đầu tư không chỉ mua công thức hay thương hiệu, mà được tiếp cận toàn bộ chuỗi giá trị: từ nguyên vật liệu ổn định, quy trình chuẩn hóa, cho đến hỗ trợ vận hành thực tế. Đó là cách làm của người hiểu ngành, và chỉ người hiểu ngành mới đủ tự tin để làm như vậy.

Sự tự tin của Thảo còn đến từ việc cô không ngừng đầu tư cho nền tảng phía sau. Vũ Thiên Food không chỉ là một thương hiệu cung cấp nguyên liệu, mà là một phần rất quan trọng trong việc giữ chất lượng cho toàn bộ hệ thống. Trong F&B, nguyên liệu là xương sống. Khi xương sống vững, mô hình mới có thể mở rộng mà không gãy. Thảo hiểu điều đó, và cô làm rất nghiêm túc, rất dài hạn.

Tôi cũng thích ở Thảo một điều nữa: cô không đặt mình ở vị trí “người thành công dạy người mới”. Cô đặt mình ở vị trí của người đã từng làm, từng sai, từng trả giá, và giờ chia sẻ lại bằng kinh nghiệm thật. Chính điều đó khiến sự tự tin của cô không tạo cảm giác xa cách, mà tạo cảm giác an tâm. Người ta tin vì thấy được quá trình phía sau, chứ không chỉ kết quả phía trước.

Nhìn Thảo tóc ngắn trong công việc, tôi thấy một người phụ nữ hiểu rõ giá trị của mình và không cần phải so sánh với ai. Cô không chạy theo hình ảnh, không cần phải chứng minh rằng mình “làm lớn”. Cô tập trung làm đúng, làm chắc, làm lâu. Và chính điều đó tạo nên một sự tự tin rất bền – thứ tự tin không bị lung lay bởi thị trường lên xuống hay lời ra tiếng vào.

Với tôi, sự tự tin ở Thảo là kiểu tự tin khiến người khác muốn hợp tác. Muốn đồng hành. Muốn giao việc và yên tâm. Trong kinh doanh, đó là tài sản rất lớn, thậm chí còn lớn hơn cả vốn hay thương hiệu. Bởi khi người đứng đầu đủ vững, cả hệ thống sẽ đứng vững theo.

Nếu phải nói vì sao tôi thích sự tự tin của Thảo tóc ngắn, tôi sẽ nói thế này. Đó là sự tự tin được xây dựng từ trải nghiệm thật, từ việc làm đến nơi đến chốn, từ việc dám chịu trách nhiệm với khách hàng và với chính lựa chọn của mình. Không ồn ào. Không phô trương. Nhưng đủ mạnh để dẫn dắt một hệ sinh thái F&B đi đường dài.

Và trong một ngành đầy biến động như F&B, tôi tin rằng chính kiểu tự tin đó mới là thứ giúp người ta tồn tại, phát triển và để lại giá trị lâu dài.