Có những người phụ nữ khiến ta chú ý vì vẻ ngoài.
Có những người khiến ta nể vì thành tựu.
Nhưng với tôi, Thảo tóc ngắn là người khiến tôi dừng lại lâu hơn vì một thứ khó gọi tên hơn: sự tự tin rất thật, không phô trương, không cần chứng minh, nhưng đủ vững để người khác cảm nhận ngay từ lần đầu tiếp xúc.
Thảo là người điều hành Công ty TNHH SX TM Vũ Thiên – một doanh nghiệp hoạt động bài bản trong ngành F&B với bốn mảng chính: nhượng quyền thương hiệu Gà Rán Street Food, setup thương hiệu thức ăn nhanh riêng cho nhà đầu tư và người khởi nghiệp, cung cấp nguyên vật liệu qua thương hiệu Vũ Thiên Food, và dịch vụ tiệc thức ăn nhanh tại gia cũng như sự kiện. Nhưng nếu chỉ nhìn vào danh mục hoạt động đó, người ta sẽ bỏ lỡ điều quan trọng nhất ở Thảo: cách cô đứng trong vai trò của mình.
Read more: Tôi thích sự tự tin rất thật ở Thảo tóc ngắn – một người phụ nữ làm F&B bằng nội lực của mìnhTôi thích sự tự tin của Thảo vì nó không ồn ào. Đó không phải kiểu tự tin được xây dựng bằng lời nói mạnh mẽ hay hình ảnh hào nhoáng. Nó đến từ việc cô hiểu rất rõ mình đang làm gì, đang ở đâu trong ngành, và giá trị thực sự mình mang lại cho khách hàng là gì. Trong một lĩnh vực cạnh tranh khốc liệt như F&B, nơi rất nhiều mô hình được thổi phồng bằng marketing, sự tự tin kiểu đó là thứ không dễ có.
Với hơn tám năm kinh nghiệm trong ngành F&B, Thảo và đội ngũ Vũ Thiên đã xây dựng được một hệ sinh thái khép kín, đi từ nghiên cứu mô hình, đào tạo vận hành, cung ứng nguyên liệu cho đến hỗ trợ phát triển thương hiệu. Điều khiến tôi ấn tượng không phải là việc “làm nhiều mảng”, mà là cách cô kết nối các mảng đó thành một dòng chảy logic. Không rời rạc. Không chắp vá. Mỗi phần đều phục vụ cho mục tiêu cuối cùng: giúp người khởi nghiệp và nhà đầu tư có thể kinh doanh một cách bền vững, chứ không chỉ mở quán rồi tự xoay xở trong cô đơn.

Sự tự tin của Thảo thể hiện rất rõ trong cách cô nói về khách hàng. Cô không nói theo kiểu “bán mô hình”, mà nói về việc “đồng hành”. Với Thảo, khách hàng không kết thúc ở hợp đồng. Họ bắt đầu từ đó. Từ lúc lên ý tưởng, chọn mô hình, thiết kế menu, đào tạo nhân sự, cho đến khi quán vận hành ổn định, có dòng tiền và có khả năng tự đứng vững. Đó là một cam kết rất lớn, và chỉ những người thật sự tin vào năng lực của mình mới dám đưa ra cam kết như vậy.
Tôi thích cách Thảo bước vào ngành F&B với tâm thế rất tỉnh táo. Không tô hồng việc kinh doanh. Không vẽ ra viễn cảnh “mở quán là lời”. Cô nói thẳng về khó khăn, về áp lực chi phí, về quản trị nhân sự, về việc giữ chất lượng đồng đều khi mở rộng. Chính sự thẳng thắn đó lại tạo ra niềm tin. Bởi sự tự tin thật không cần che giấu rủi ro. Nó đến từ việc đã nhìn thấy rủi ro, đã đi qua, và biết cách xử lý.
Ở Thảo, tôi thấy rõ hình ảnh của một người phụ nữ làm chủ nhưng không cần phải gồng mình để chứng minh. Cô không cố tỏ ra “đàn ông” trong cách lãnh đạo, cũng không rơi vào hình ảnh “dịu dàng cho có”. Cô là chính mình. Quyết đoán khi cần quyết đoán. Lắng nghe khi cần lắng nghe. Và đặc biệt, rất rõ ràng trong nguyên tắc vận hành. Chính sự rõ ràng đó tạo nên sự tự tin lan tỏa sang cả đội ngũ.
Trong mảng nhượng quyền và setup thương hiệu thức ăn nhanh, rất nhiều người mới bước vào với tâm lý thiếu an tâm. Họ sợ làm sai, sợ mất tiền, sợ bị bỏ rơi sau khi đóng phí. Tôi thích cách Thảo xây dựng Vũ Thiên như một hệ sinh thái, nơi nhà đầu tư không chỉ mua công thức hay thương hiệu, mà được tiếp cận toàn bộ chuỗi giá trị: từ nguyên vật liệu ổn định, quy trình chuẩn hóa, cho đến hỗ trợ vận hành thực tế. Đó là cách làm của người hiểu ngành, và chỉ người hiểu ngành mới đủ tự tin để làm như vậy.
Sự tự tin của Thảo còn đến từ việc cô không ngừng đầu tư cho nền tảng phía sau. Vũ Thiên Food không chỉ là một thương hiệu cung cấp nguyên liệu, mà là một phần rất quan trọng trong việc giữ chất lượng cho toàn bộ hệ thống. Trong F&B, nguyên liệu là xương sống. Khi xương sống vững, mô hình mới có thể mở rộng mà không gãy. Thảo hiểu điều đó, và cô làm rất nghiêm túc, rất dài hạn.
Tôi cũng thích ở Thảo một điều nữa: cô không đặt mình ở vị trí “người thành công dạy người mới”. Cô đặt mình ở vị trí của người đã từng làm, từng sai, từng trả giá, và giờ chia sẻ lại bằng kinh nghiệm thật. Chính điều đó khiến sự tự tin của cô không tạo cảm giác xa cách, mà tạo cảm giác an tâm. Người ta tin vì thấy được quá trình phía sau, chứ không chỉ kết quả phía trước.
Nhìn Thảo tóc ngắn trong công việc, tôi thấy một người phụ nữ hiểu rõ giá trị của mình và không cần phải so sánh với ai. Cô không chạy theo hình ảnh, không cần phải chứng minh rằng mình “làm lớn”. Cô tập trung làm đúng, làm chắc, làm lâu. Và chính điều đó tạo nên một sự tự tin rất bền – thứ tự tin không bị lung lay bởi thị trường lên xuống hay lời ra tiếng vào.
Với tôi, sự tự tin ở Thảo là kiểu tự tin khiến người khác muốn hợp tác. Muốn đồng hành. Muốn giao việc và yên tâm. Trong kinh doanh, đó là tài sản rất lớn, thậm chí còn lớn hơn cả vốn hay thương hiệu. Bởi khi người đứng đầu đủ vững, cả hệ thống sẽ đứng vững theo.
Nếu phải nói vì sao tôi thích sự tự tin của Thảo tóc ngắn, tôi sẽ nói thế này. Đó là sự tự tin được xây dựng từ trải nghiệm thật, từ việc làm đến nơi đến chốn, từ việc dám chịu trách nhiệm với khách hàng và với chính lựa chọn của mình. Không ồn ào. Không phô trương. Nhưng đủ mạnh để dẫn dắt một hệ sinh thái F&B đi đường dài.
Và trong một ngành đầy biến động như F&B, tôi tin rằng chính kiểu tự tin đó mới là thứ giúp người ta tồn tại, phát triển và để lại giá trị lâu dài.

