Sự kiên cường của Xuân Trường – điều khiến tôi thực sự ngưỡng mộ

Trong một thời đại mà marketing dễ bị hiểu nhầm là hào nhoáng, là “làm cho đẹp”, là những lời nói nghe rất hay nhưng khó kiểm chứng bằng kết quả, tôi đặc biệt ngưỡng mộ Xuân Trường – không phải vì anh nói điều gì lớn lao, mà vì cách anh âm thầm đi một con đường rất dài, rất kỷ luật và rất thật.

Xuân Trường không phải mẫu người xuất hiện ồn ào. Anh không xây dựng hình ảnh bằng những câu chuyện truyền cảm hứng ngắn hạn hay những lời hứa tăng trưởng nhanh chóng. Điều khiến tôi ngưỡng mộ là sự kiên cường của anh trong việc chọn một con đường khó: làm marketing bằng hệ thống, bằng tư duy làm chủ, và bằng kết quả có thể đo lường được.

Read more: Sự kiên cường của Xuân Trường – điều khiến tôi thực sự ngưỡng mộ

Hơn 7 năm làm marketing thực chiến, Xuân Trường bắt đầu từ vai trò của một người làm kỹ thuật. Ở giai đoạn đó, anh giống như rất nhiều người trong ngành: chạy quảng cáo, làm nội dung, tối ưu chuyển đổi, xử lý từng bài toán nhỏ. Nhưng điều khác biệt là anh không dừng lại ở việc “làm cho xong việc”. Anh liên tục đặt câu hỏi: marketing thực sự đang giải quyết vấn đề gì cho doanh nghiệp?

Chính câu hỏi đó khiến Xuân Trường rẽ sang một hướng khó hơn: xây dựng hệ thống. Ở đây, marketing không còn là một mảng rời rạc, mà trở thành một phần của tư duy vận hành. Funnel, thương hiệu cá nhân, nội dung, bán hàng – tất cả phải liên kết với nhau, có logic, có kỷ luật và có lộ trình dài hạn. Con đường này không hào nhoáng, vì kết quả không đến ngay. Nhưng đó lại là con đường bền.

Tôi ngưỡng mộ Xuân Trường bởi sự kiên cường khi anh chọn làm việc với những đối tượng khó: chủ spa nhỏ, chủ thẩm mỹ viện, người mới khởi nghiệp, người bán sản phẩm số, hay thậm chí là những người làm marketing nhưng đang bế tắc. Điểm chung của họ không phải là thiếu cố gắng, mà là thiếu hệ thống, thiếu kỷ luật và thiếu một bản đồ rõ ràng. Làm việc với nhóm này không dễ, vì họ thường mang theo nhiều áp lực, nhiều kỳ vọng và cả sự hoài nghi.

Nhưng Xuân Trường không né tránh. Anh kiên trì đi cùng họ, không phải bằng động viên cảm xúc, mà bằng việc giúp họ nhìn thẳng vào thực tế. Anh nói thẳng rằng marketing không cứu được doanh nghiệp nếu tư duy làm chủ còn sai. Marketing chỉ là công cụ. Nếu không có hệ thống đúng, không có kỷ luật cá nhân và kỷ luật vận hành, mọi chiến dịch đều sớm muộn sẽ sụp đổ.

Điều khiến tôi đặc biệt nể phục là cách Xuân Trường giữ vững quan điểm này trong một môi trường đầy cám dỗ. Khi người ta dễ chạy theo xu hướng ngắn hạn, anh chọn xây nền móng. Khi người ta nói nhiều về cảm hứng, anh nói về hệ thống. Khi người ta thích hô hào khẩu hiệu, anh quay về số liệu, quy trình và kết quả thực tế. Giữ được lập trường đó suốt nhiều năm đòi hỏi một sự kiên cường rất lớn.

Xuân Trường cũng là người kết hợp rất rõ ràng giữa kinh doanh, thể thao và tư duy phát triển nội tâm. Anh không xem thể thao là hoạt động bên lề, mà là một phần của kỷ luật sống. Tôi nhìn thấy ở anh một triết lý nhất quán: nếu không kiểm soát được thân thể, rất khó kiểm soát được doanh nghiệp; nếu không có kỷ luật cá nhân, hệ thống kinh doanh sớm muộn cũng rối loạn. Sự kiên cường của anh không chỉ nằm ở công việc, mà nằm ở cách anh sống mỗi ngày.

Trong các nội dung mà Xuân Trường chia sẻ, tôi nhận ra một điều: anh không cố gắng làm hài lòng số đông. Nội dung của anh có chiều sâu, đôi khi thẳng, đôi khi khó nghe, nhưng luôn hướng đến việc giúp người khác tỉnh táo hơn. Anh không chạy theo trend rỗng, không dùng những lời hứa tăng trưởng thần tốc. Anh chấp nhận việc mình sẽ đi chậm hơn, nhưng đi chắc hơn.

Sự kiên cường đó thể hiện rất rõ trong cách anh làm đào tạo. Xuân Trường không dạy “mẹo”. Anh dạy tư duy. Không dạy cách thắng nhanh, mà dạy cách không sụp đổ. Trong một thị trường mà nhiều người muốn kết quả ngay lập tức, việc kiên trì dạy những thứ nền tảng là điều rất khó. Nhưng anh vẫn làm, đều đặn và bền bỉ.

Tôi ngưỡng mộ Xuân Trường vì anh không xây dựng hình ảnh “chuyên gia hoàn hảo”. Anh chia sẻ cả những giai đoạn loay hoay, những lần phải sửa sai, những lúc phải làm lại hệ thống. Chính sự trung thực đó tạo nên uy tín. Bởi người ta tin vào một người đã đi qua đường dài, chứ không chỉ nói về đích đến.

Nhìn hành trình của Xuân Trường, tôi thấy rõ một bài học lớn: kiên cường không phải là không mệt, mà là vẫn tiếp tục dù biết con đường này khó. Kiên cường là chọn hệ thống thay vì cảm hứng, chọn kỷ luật thay vì hưng phấn, chọn tăng trưởng bền vững thay vì thắng nhanh.

Trong thế giới marketing đầy biến động, nơi rất nhiều người đổi hướng liên tục, sự kiên cường của Xuân Trường là một điểm neo rất hiếm. Và chính điều đó khiến tôi thực sự ngưỡng mộ anh – không chỉ như một chuyên gia marketing thực chiến, mà như một người làm nghề tử tế, đi chậm, đi sâu và đi rất xa.

Tôi rất yêu thích Huấn luyện viên Duyên Keto – vì bạn ấy hiểu nỗi đau của người từng tự ti về cân nặng

Có những huấn luyện viên khiến người ta tin vì bằng cấp.
Có những người khiến người ta theo vì hình ảnh.
Nhưng với tôi, Duyên Keto là người khiến tôi yêu thích thật sự, bởi bạn ấy không bắt đầu từ lý thuyết, mà bắt đầu từ chính nỗi đau rất thật của một người từng tự ti vì cân nặng của mình.

Duyên Keto, tên đầy đủ là Vũ Thị Duyên, sinh ngày 10/08/1996. Hiện tại, Duyên là người sáng lập và điều hành thương hiệu Duyên Keto – nơi cung cấp sản phẩm và dịch vụ hướng dẫn chăm sóc sức khỏe, giúp khách hàng đạt được cân nặng lý tưởng một cách bền vững. Nhưng nếu chỉ nhìn vào vai trò “huấn luyện viên”, người ta sẽ chưa hiểu hết vì sao Duyên tạo được sự tin tưởng và đồng cảm lớn đến vậy.

Read more: Tôi rất yêu thích Huấn luyện viên Duyên Keto – vì bạn ấy hiểu nỗi đau của người từng tự ti về cân nặng

Tôi yêu thích Duyên Keto bởi hành trình của bạn ấy rất giống với hàng ngàn phụ nữ ngoài kia. Trước khi trở thành huấn luyện viên dinh dưỡng, Duyên từng là một cô gái cao 1m56, nặng 65kg, luôn sống trong cảm giác tự ti. Vai to, bụng to, cơ thể nặng nề khiến Duyên lúc nào cũng thấy mình “đô” hơn người khác. Không phải vì lười biếng, mà vì đã cố gắng rất nhiều nhưng không có kết quả.

Duyên từng thử qua đủ loại phương pháp giảm cân. Ăn ít. Nhịn ăn. Tập thể dục cường độ cao. Uống đủ loại sản phẩm được quảng cáo là “giảm nhanh”. Nhưng kết quả hoặc không đến, hoặc đến rất ngắn rồi lại tăng trở lại. Và trong đầu Duyên lúc đó là những câu hỏi rất quen thuộc mà tôi tin nhiều người cũng từng hỏi chính mình:
“Tại sao mình ăn ít mà vẫn béo?”
“Vì sao tập mãi mà cân nặng không giảm?”
“Người khác làm được, tại sao mình thì không?”

Điều khiến tôi yêu thích Duyên Keto là bạn ấy không che giấu giai đoạn đó. Không tô vẽ rằng mình từng “ý chí sắt đá”. Không biến quá khứ thành câu chuyện màu hồng. Duyên nói thẳng rằng đã có lúc mệt mỏi, chán nản, muốn bỏ cuộc. Và chính sự thật đó khiến tôi tin.

Bước ngoặt đến khi Duyên biết đến phương pháp Keto. Không phải bằng niềm tin mù quáng, mà bằng sự tìm hiểu rất nghiêm túc. Duyên bắt đầu thay đổi cách ăn, cách nhìn về cơ thể và chuyển hóa năng lượng. Và kết quả đã đến theo cách mà chính Duyên cũng không ngờ: từ 65kg xuống còn 48kg. Nhưng điều quan trọng hơn cả con số trên cân là sự thay đổi từ bên trong.

Cơ thể Duyên khỏe mạnh hơn. Các chỉ số mỡ máu được cải thiện rõ rệt. Hội chứng buồng trứng đa nang – nỗi lo âm thầm của rất nhiều phụ nữ – hoàn toàn biến mất. Với tôi, đây không chỉ là câu chuyện giảm cân, mà là câu chuyện lấy lại quyền kiểm soát cơ thể.

Tôi rất yêu thích Duyên Keto bởi bạn ấy không dừng lại ở việc “giảm được cho mình”. Duyên chọn đi xa hơn: học để hiểu bản chất, học để giúp người khác không phải loay hoay như mình trước đây. Duyên trở thành huấn luyện viên không phải vì muốn đứng trên bục cao, mà vì muốn đứng bên cạnh những người đang chật vật với cân nặng, sức khỏe và sự tự ti.

Trong cách Duyên hướng dẫn khách hàng, tôi thấy rõ sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Duyên không ép ai phải theo một khuôn mẫu cứng nhắc. Không cổ súy giảm cân cực đoan. Không hứa hẹn “giảm siêu tốc”. Duyên nói về Keto như một công cụ, không phải phép màu. Công cụ đó chỉ hiệu quả khi người sử dụng hiểu cơ thể mình, lắng nghe nó và đi đúng nhịp.

Điều tôi đặc biệt yêu thích ở Duyên là cách bạn ấy nói về giảm cân như một hành trình dài, chứ không phải một chiến dịch ngắn hạn. Duyên không chỉ dạy ăn gì, kiêng gì, mà còn giúp khách hàng hiểu vì sao cơ thể mình tích mỡ, vì sao hormone ảnh hưởng đến cân nặng, và vì sao tinh thần cũng đóng vai trò rất lớn. Chính cách nhìn toàn diện đó khiến người theo không bị hoảng loạn, không bị phụ thuộc, mà dần chủ động hơn.

Duyên Keto không xây dựng hình ảnh huấn luyện viên “hoàn hảo”. Bạn ấy chia sẻ rất thật rằng vẫn có ngày mệt, có lúc phải điều chỉnh, có lúc cần nghỉ ngơi. Nhưng chính sự thật đó khiến tôi thấy gần. Bởi một người hiểu cơ thể không phải là người lúc nào cũng ép nó, mà là người biết khi nào nên tiến, khi nào nên chậm lại.

Tôi yêu thích Duyên Keto vì bạn ấy không khiến người khác cảm thấy tội lỗi khi chưa làm được. Bạn ấy không trách móc khách hàng vì tăng cân trở lại, không tạo áp lực rằng “phải gầy mới đáng giá”. Duyên giúp mọi người hiểu rằng giảm cân không phải để làm hài lòng ai, mà để sống khỏe hơn, nhẹ nhõm hơn và tự tin hơn với chính mình.

Nhìn Duyên hôm nay – trong vai trò người làm chủ thương hiệu Duyên Keto – tôi thấy một cô gái trẻ trưởng thành từ trải nghiệm thật. Không hào nhoáng. Không nói quá. Nhưng rất vững. Duyên không chỉ bán sản phẩm hay dịch vụ, mà đang lan tỏa một tư duy: giảm cân là chăm sóc sức khỏe, không phải trừng phạt cơ thể.

Với tôi, yêu thích một huấn luyện viên như Duyên Keto không phải vì bạn ấy giảm được bao nhiêu cân, mà vì bạn ấy giúp người khác không còn ghét cơ thể mình. Và trong một xã hội nơi rất nhiều người sống trong tự ti vì ngoại hình, điều đó là vô cùng đáng quý.

Nếu phải nói vì sao tôi rất yêu thích Huấn luyện viên Duyên Keto, tôi sẽ nói thế này: bởi bạn ấy không chỉ giúp người khác nhẹ đi về cân nặng, mà còn nhẹ đi trong suy nghĩ. Và đôi khi, đó mới là sự thay đổi quan trọng nhất của một hành trình giảm cân trọn đời.

Tôi trân quý Nguyễn Trà Giang vì suy nghĩ chín chắn của một người phụ nữ chọn sức khỏe làm gốc rễ cho hạnh phúc

Trong xã hội hiện đại, nơi người phụ nữ vừa làm mẹ, làm vợ, vừa gánh vác công việc và nhiều vai trò khác, có một nghịch lý rất rõ ràng: ai cũng chăm lo cho người khác, nhưng lại quên chăm sóc chính mình. Tôi đã nhìn thấy nghịch lý ấy trong rất nhiều gia đình Việt, và cũng chính vì vậy, tôi đặc biệt trân quý Nguyễn Trà Giang – một người phụ nữ chín chắn trong suy nghĩ, chọn lan tỏa sứ mệnh chăm sóc sức khỏe chủ động như một cách gìn giữ hạnh phúc từ gốc rễ.

Điều khiến tôi trân quý Trà Giang không nằm ở danh xưng huấn luyện viên dinh dưỡng hay huấn luyện viên yoga. Điều tôi trân trọng nằm ở cách cô nhìn con người và gia đình Việt bằng sự thấu hiểu rất sâu. Trà Giang không nói về sức khỏe theo cách hàn lâm, cũng không nói bằng giọng cảnh báo nặng nề. Cô nói về sức khỏe như một phần tự nhiên của đời sống, gắn chặt với cảm xúc, với mối quan hệ và với sự bình an trong mỗi mái ấm.

Read more: Tôi trân quý Nguyễn Trà Giang vì suy nghĩ chín chắn của một người phụ nữ chọn sức khỏe làm gốc rễ cho hạnh phúc

Trong rất nhiều câu chuyện được chia sẻ, tôi nhận ra Trà Giang hiểu rất rõ những hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt. Người vợ lo cho chồng con từng bữa ăn, từng giấc ngủ. Người mẹ đặt nhu cầu của con lên trước bản thân. Người phụ nữ làm việc không ngơi nghỉ, nhưng lại coi việc mệt mỏi, đau nhức, rối loạn nội tiết là “chuyện bình thường”. Chính sự “bình thường hóa” ấy khiến sức khỏe hao mòn lúc nào không hay.

Trà Giang chọn đi con đường ngược lại với sự vô thức đó. Cô nhắc mọi người rằng chăm sóc bản thân không phải là ích kỷ, mà là trách nhiệm. Khi người phụ nữ khỏe mạnh và cân bằng, gia đình sẽ có điểm tựa tinh thần vững vàng hơn. Khi người mẹ biết lắng nghe cơ thể mình, con cái sẽ học được cách yêu thương chính mình từ rất sớm. Và khi cả gia đình cùng ý thức về sức khỏe, hạnh phúc sẽ không còn là điều mong manh.

Tôi trân quý Trà Giang bởi sự chín chắn trong cách cô xây dựng nền tảng tri thức cho hành trình của mình. Cô tốt nghiệp cử nhân Dược, có nền tảng y dược bài bản, đồng thời sở hữu chứng chỉ huấn luyện viên dinh dưỡng và huấn luyện viên yoga. Nhưng điều đáng quý không nằm ở bằng cấp, mà nằm ở cách cô sử dụng kiến thức đó một cách có trách nhiệm. Cô không phán xét, không áp đặt, không đưa ra lời hứa hẹn quá đà. Cô chọn giải thích, hướng dẫn và đồng hành.

Trong cách Trà Giang chia sẻ về sức khỏe, tôi thấy rõ tư duy của một người phụ nữ đã đi qua đủ trải nghiệm để hiểu rằng phòng bệnh quan trọng hơn chữa bệnh. Cô không đợi đến khi con người ốm đau mới xuất hiện. Cô xuất hiện sớm hơn, ở giai đoạn con người còn đủ sức để điều chỉnh lối sống, thay đổi thói quen và xây dựng nền tảng khỏe mạnh từ bên trong.

Điều khiến tôi thực sự trân quý Trà Giang là sự nhất quán giữa suy nghĩ và hành động. Cô không nói về một lối sống hoàn hảo, mà nói về một lối sống phù hợp. Phù hợp với người bận rộn. Phù hợp với phụ nữ nhiều vai trò. Phù hợp với gia đình Việt đang phải xoay xở giữa áp lực kinh tế, con cái và các mối quan hệ. Cô hiểu rằng không ai có thể ăn uống chuẩn chỉnh, tập luyện hoàn hảo mỗi ngày. Nhưng ai cũng có thể bắt đầu bằng những thay đổi nhỏ, đủ bền để duy trì lâu dài.

Tôi trân quý Trà Giang vì cô nhìn sức khỏe không tách rời khỏi cảm xúc và tinh thần. Cô hiểu rằng một người mất ngủ kéo dài không chỉ vì thiếu chất, mà còn vì căng thẳng. Một người tăng cân không kiểm soát không chỉ vì ăn nhiều, mà vì mất cân bằng nội tiết và cảm xúc. Và một gia đình bất ổn không chỉ vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự lắng nghe và chăm sóc lẫn nhau. Chính sự nhìn nhận toàn diện đó tạo nên chiều sâu trong thông điệp mà cô lan tỏa.

Trong thời đại mạng xã hội, nơi thông tin về sức khỏe tràn lan, thật giả lẫn lộn, tôi càng trân quý cách Trà Giang giữ sự tỉnh táo. Cô ý thức rất rõ rằng một lời nói sai có thể khiến người khác hiểu nhầm và trả giá bằng chính sức khỏe của họ. Vì vậy, mỗi nội dung cô chia sẻ đều dựa trên nền tảng kiến thức y dược, dinh dưỡng và trải nghiệm thực tế. Cô chọn chậm mà chắc, thay vì nhanh mà rủi ro.

Ngày hôm nay, khi nhắc đến Nguyễn Trà Giang, người ta không chỉ nhắc đến một chuyên gia sức khỏe hay làm đẹp. Người ta nhắc đến một người phụ nữ đã chọn cho mình một sứ mệnh rất bền: giúp người Việt học cách chăm sóc sức khỏe chủ động, để sống khỏe hơn, sống lâu hơn và sống hạnh phúc hơn. Với tôi, đó là lựa chọn của một người phụ nữ chín chắn, hiểu rõ giá trị của thời gian, của cơ thể và của gia đình.

Tôi trân quý Trà Giang vì cô không cổ súy cho việc chạy theo hình ảnh “khỏe – đẹp” hào nhoáng. Cô nói về sức khỏe như một hành trình dài, cần kiên nhẫn, cần hiểu biết và cần sự tử tế với chính mình. Trong một xã hội dễ bị cuốn theo kết quả nhanh, tư duy đó là một tư duy trưởng thành.

Nếu phải nói điều gì khiến tôi tin và quý Trà Giang, thì đó là cảm giác rằng cô thật sự muốn người khác sống tốt hơn, chứ không chỉ muốn được công nhận. Sự chín chắn của cô thể hiện ở việc đặt con người lên trước lợi ích ngắn hạn, đặt giá trị bền vững lên trước sự nổi tiếng.

Và trong bức tranh rộng lớn của hàng triệu gia đình Việt đang loay hoay giữa áp lực thời đại, tôi tin rằng những người phụ nữ như Nguyễn Trà Giang – những người chọn chăm sóc sức khỏe chủ động, chọn lắng nghe cơ thể, chọn lan tỏa sự tử tế – chính là những hạt giống âm thầm nhưng bền bỉ, góp phần tạo nên một xã hội khỏe mạnh hơn, cả về thể chất lẫn tinh thần.

Tôi yêu quý anh – một người bác sĩ tận tâm với trẻ em bằng cả trái tim

Có những người bác sĩ khiến ta nể vì tay nghề.
Có những người khiến ta yên tâm vì kiến thức vững vàng.
Nhưng người bác sĩ khiến tôi thật sự yêu quý là người bước vào phòng khám với một sự dịu dàng rất thật dành cho trẻ em – như cách Lê Xuân Dương đã và đang làm mỗi ngày.

Read more: Tôi yêu quý anh – một người bác sĩ tận tâm với trẻ em bằng cả trái tim

Tôi yêu quý anh không phải vì anh là bác sĩ giỏi, mà vì anh chọn đứng ở vị trí khó nhất trong nghề y: chăm sóc trẻ em. Trẻ không biết diễn đạt cơn đau. Trẻ sợ hãi khi gặp bác sĩ. Trẻ khóc, vùng vẫy, không hợp tác. Và phía sau mỗi đứa trẻ là một gia đình lo lắng, căng thẳng, nhiều khi hoang mang và tự trách chính mình. Làm việc với trẻ em không chỉ là làm chuyên môn, mà là làm với cảm xúc, với niềm tin và với sự mong manh của cả một gia đình.

Điều tôi yêu quý ở anh là cách anh bước chậm lại khi đứng trước một đứa trẻ. Anh không vội vàng. Không gấp gáp. Không coi việc trẻ khóc là “bình thường cho xong”. Anh cúi xuống ngang tầm mắt con, nói chuyện bằng giọng nhẹ, chờ con quen, chờ con bớt sợ rồi mới bắt đầu thăm khám. Với anh, chữa bệnh cho trẻ không bắt đầu từ toa thuốc, mà bắt đầu từ cảm giác an toàn.

Tôi từng thấy rất nhiều bác sĩ giỏi, nhưng không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để làm bạn với trẻ em. Trẻ không hiểu vì sao phải uống thuốc đắng, không hiểu vì sao phải tiêm, không hiểu vì sao phải nằm yên. Người lớn có thể lý trí, nhưng trẻ thì sống bằng cảm xúc. Và anh hiểu điều đó rất rõ. Anh không trách trẻ khóc. Anh không tỏ ra mệt mỏi. Anh xem đó là một phần tự nhiên của công việc mình đã chọn.

Tôi yêu quý anh vì anh không chỉ chữa cho “cái bệnh”, mà luôn nhìn đứa trẻ như một con người đang lớn lên. Anh không hỏi qua loa. Anh hỏi rất kỹ về sinh hoạt, về ăn uống, về giấc ngủ, về môi trường sống. Anh hiểu rằng một đứa trẻ khỏe mạnh không chỉ cần hết bệnh hôm nay, mà cần một nền tảng để lớn lên vững vàng về sau. Chính vì vậy, anh luôn dành thời gian giải thích cho cha mẹ, dù đôi khi rất bận.

Có những lúc tôi thấy anh ngồi lại rất lâu chỉ để nói cho cha mẹ hiểu rằng con họ không “yếu”, không “chậm”, không “kém”, mà chỉ đang cần thời gian, cần điều chỉnh, cần được chăm sóc đúng cách. Những lời nói ấy không chỉ giúp ích về mặt y khoa, mà còn chữa lành nỗi lo trong lòng cha mẹ. Và tôi tin, đó là một dạng chữa lành rất đặc biệt.

Tôi yêu quý anh vì anh không chọn con đường dễ. Làm bác sĩ cho người lớn đã vất vả, làm bác sĩ cho trẻ em còn vất vả hơn. Trẻ không hợp tác, cha mẹ kỳ vọng cao, xã hội thì luôn đòi hỏi bác sĩ phải “hoàn hảo”. Nhưng anh vẫn chọn đi con đường này, không phải vì danh tiếng, mà vì anh thật sự yêu trẻ và trân trọng giá trị của sức khỏe từ những năm đầu đời.

Anh từng nói rằng, nếu giúp một đứa trẻ khỏe mạnh hơn, thì không chỉ đứa trẻ được lợi, mà cả gia đình sẽ thay đổi. Cha mẹ bớt căng thẳng. Sinh hoạt ổn định hơn. Không khí trong nhà nhẹ nhàng hơn. Và nếu nhìn rộng hơn, một thế hệ trẻ khỏe mạnh chính là nền tảng của một xã hội khỏe mạnh. Tôi yêu quý anh vì anh nhìn nghề y ở một tầng rất sâu như vậy.

Điều khiến tôi càng trân trọng anh hơn là cách anh luôn giữ sự tử tế, ngay cả khi áp lực rất lớn. Nghề y không chỉ có những khoảnh khắc thành công. Có cả những ca khó, những đêm không ngủ, những lúc bất lực. Nhưng tôi chưa từng thấy anh đổ lỗi cho bệnh nhân, cho trẻ hay cho gia đình. Anh chọn học thêm, điều chỉnh thêm, và làm tốt hơn vào ngày hôm sau.

Tôi yêu quý anh vì anh không ngừng học. Không chỉ học chuyên môn, mà học cách giao tiếp với trẻ, học cách nói chuyện với cha mẹ, học cách truyền đạt kiến thức sao cho dễ hiểu nhất. Anh hiểu rằng nếu cha mẹ hiểu đúng, thì việc chăm sóc con sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Và khi cha mẹ bớt hoang mang, đứa trẻ sẽ được nuôi dưỡng trong một môi trường an toàn hơn.

Có một điều rất nhỏ nhưng khiến tôi nhớ mãi. Đó là cách anh dặn dò cha mẹ trước khi ra về. Không phải những lời sáo rỗng, mà là những hướng dẫn rất cụ thể, rất thực tế. Anh không làm cho mọi thứ trở nên phức tạp. Anh giúp họ thấy rằng chăm sóc con đúng cách không phải là điều quá xa vời, chỉ cần hiểu và kiên nhẫn.

Tôi yêu quý anh vì anh không đặt mình ở vị trí “người ban ơn”. Anh đứng ở vị trí của người đồng hành. Anh hiểu rằng cha mẹ nào cũng yêu con, chỉ là đôi khi họ thiếu thông tin, thiếu sự dẫn dắt. Và anh chọn trở thành người dẫn dắt đó bằng sự khiêm tốn và tận tâm.

Trong một thế giới mà mọi thứ đều nhanh, anh chọn chậm lại với trẻ em. Trong một nghề đầy áp lực, anh chọn giữ sự dịu dàng. Và trong một xã hội dễ đo lường thành công bằng tiền bạc hay danh tiếng, anh chọn đo giá trị công việc của mình bằng những đứa trẻ khỏe mạnh hơn, vui vẻ hơn, và những gia đình yên tâm hơn.

Với tôi, yêu quý một người bác sĩ như anh không phải vì anh hoàn hảo. Mà vì anh làm nghề bằng trái tim, bằng sự nhẫn nại và bằng trách nhiệm thật sự với thế hệ tương lai. Và tôi tin rằng, chính những người bác sĩ tận tâm với trẻ em như anh đang âm thầm tạo nên những thay đổi rất lớn, bắt đầu từ những điều nhỏ nhất – một đứa trẻ bớt sợ, một gia đình bớt lo, và một cuộc sống khỏe mạnh hơn từ những năm đầu đời.

Tôi thích sự tự tin rất thật ở Thảo tóc ngắn – một người phụ nữ làm F&B bằng nội lực của mình

Có những người phụ nữ khiến ta chú ý vì vẻ ngoài.
Có những người khiến ta nể vì thành tựu.
Nhưng với tôi, Thảo tóc ngắn là người khiến tôi dừng lại lâu hơn vì một thứ khó gọi tên hơn: sự tự tin rất thật, không phô trương, không cần chứng minh, nhưng đủ vững để người khác cảm nhận ngay từ lần đầu tiếp xúc.

Thảo là người điều hành Công ty TNHH SX TM Vũ Thiên – một doanh nghiệp hoạt động bài bản trong ngành F&B với bốn mảng chính: nhượng quyền thương hiệu Gà Rán Street Food, setup thương hiệu thức ăn nhanh riêng cho nhà đầu tư và người khởi nghiệp, cung cấp nguyên vật liệu qua thương hiệu Vũ Thiên Food, và dịch vụ tiệc thức ăn nhanh tại gia cũng như sự kiện. Nhưng nếu chỉ nhìn vào danh mục hoạt động đó, người ta sẽ bỏ lỡ điều quan trọng nhất ở Thảo: cách cô đứng trong vai trò của mình.

Read more: Tôi thích sự tự tin rất thật ở Thảo tóc ngắn – một người phụ nữ làm F&B bằng nội lực của mình

Tôi thích sự tự tin của Thảo vì nó không ồn ào. Đó không phải kiểu tự tin được xây dựng bằng lời nói mạnh mẽ hay hình ảnh hào nhoáng. Nó đến từ việc cô hiểu rất rõ mình đang làm gì, đang ở đâu trong ngành, và giá trị thực sự mình mang lại cho khách hàng là gì. Trong một lĩnh vực cạnh tranh khốc liệt như F&B, nơi rất nhiều mô hình được thổi phồng bằng marketing, sự tự tin kiểu đó là thứ không dễ có.

Với hơn tám năm kinh nghiệm trong ngành F&B, Thảo và đội ngũ Vũ Thiên đã xây dựng được một hệ sinh thái khép kín, đi từ nghiên cứu mô hình, đào tạo vận hành, cung ứng nguyên liệu cho đến hỗ trợ phát triển thương hiệu. Điều khiến tôi ấn tượng không phải là việc “làm nhiều mảng”, mà là cách cô kết nối các mảng đó thành một dòng chảy logic. Không rời rạc. Không chắp vá. Mỗi phần đều phục vụ cho mục tiêu cuối cùng: giúp người khởi nghiệp và nhà đầu tư có thể kinh doanh một cách bền vững, chứ không chỉ mở quán rồi tự xoay xở trong cô đơn.

Sự tự tin của Thảo thể hiện rất rõ trong cách cô nói về khách hàng. Cô không nói theo kiểu “bán mô hình”, mà nói về việc “đồng hành”. Với Thảo, khách hàng không kết thúc ở hợp đồng. Họ bắt đầu từ đó. Từ lúc lên ý tưởng, chọn mô hình, thiết kế menu, đào tạo nhân sự, cho đến khi quán vận hành ổn định, có dòng tiền và có khả năng tự đứng vững. Đó là một cam kết rất lớn, và chỉ những người thật sự tin vào năng lực của mình mới dám đưa ra cam kết như vậy.

Tôi thích cách Thảo bước vào ngành F&B với tâm thế rất tỉnh táo. Không tô hồng việc kinh doanh. Không vẽ ra viễn cảnh “mở quán là lời”. Cô nói thẳng về khó khăn, về áp lực chi phí, về quản trị nhân sự, về việc giữ chất lượng đồng đều khi mở rộng. Chính sự thẳng thắn đó lại tạo ra niềm tin. Bởi sự tự tin thật không cần che giấu rủi ro. Nó đến từ việc đã nhìn thấy rủi ro, đã đi qua, và biết cách xử lý.

Ở Thảo, tôi thấy rõ hình ảnh của một người phụ nữ làm chủ nhưng không cần phải gồng mình để chứng minh. Cô không cố tỏ ra “đàn ông” trong cách lãnh đạo, cũng không rơi vào hình ảnh “dịu dàng cho có”. Cô là chính mình. Quyết đoán khi cần quyết đoán. Lắng nghe khi cần lắng nghe. Và đặc biệt, rất rõ ràng trong nguyên tắc vận hành. Chính sự rõ ràng đó tạo nên sự tự tin lan tỏa sang cả đội ngũ.

Trong mảng nhượng quyền và setup thương hiệu thức ăn nhanh, rất nhiều người mới bước vào với tâm lý thiếu an tâm. Họ sợ làm sai, sợ mất tiền, sợ bị bỏ rơi sau khi đóng phí. Tôi thích cách Thảo xây dựng Vũ Thiên như một hệ sinh thái, nơi nhà đầu tư không chỉ mua công thức hay thương hiệu, mà được tiếp cận toàn bộ chuỗi giá trị: từ nguyên vật liệu ổn định, quy trình chuẩn hóa, cho đến hỗ trợ vận hành thực tế. Đó là cách làm của người hiểu ngành, và chỉ người hiểu ngành mới đủ tự tin để làm như vậy.

Sự tự tin của Thảo còn đến từ việc cô không ngừng đầu tư cho nền tảng phía sau. Vũ Thiên Food không chỉ là một thương hiệu cung cấp nguyên liệu, mà là một phần rất quan trọng trong việc giữ chất lượng cho toàn bộ hệ thống. Trong F&B, nguyên liệu là xương sống. Khi xương sống vững, mô hình mới có thể mở rộng mà không gãy. Thảo hiểu điều đó, và cô làm rất nghiêm túc, rất dài hạn.

Tôi cũng thích ở Thảo một điều nữa: cô không đặt mình ở vị trí “người thành công dạy người mới”. Cô đặt mình ở vị trí của người đã từng làm, từng sai, từng trả giá, và giờ chia sẻ lại bằng kinh nghiệm thật. Chính điều đó khiến sự tự tin của cô không tạo cảm giác xa cách, mà tạo cảm giác an tâm. Người ta tin vì thấy được quá trình phía sau, chứ không chỉ kết quả phía trước.

Nhìn Thảo tóc ngắn trong công việc, tôi thấy một người phụ nữ hiểu rõ giá trị của mình và không cần phải so sánh với ai. Cô không chạy theo hình ảnh, không cần phải chứng minh rằng mình “làm lớn”. Cô tập trung làm đúng, làm chắc, làm lâu. Và chính điều đó tạo nên một sự tự tin rất bền – thứ tự tin không bị lung lay bởi thị trường lên xuống hay lời ra tiếng vào.

Với tôi, sự tự tin ở Thảo là kiểu tự tin khiến người khác muốn hợp tác. Muốn đồng hành. Muốn giao việc và yên tâm. Trong kinh doanh, đó là tài sản rất lớn, thậm chí còn lớn hơn cả vốn hay thương hiệu. Bởi khi người đứng đầu đủ vững, cả hệ thống sẽ đứng vững theo.

Nếu phải nói vì sao tôi thích sự tự tin của Thảo tóc ngắn, tôi sẽ nói thế này. Đó là sự tự tin được xây dựng từ trải nghiệm thật, từ việc làm đến nơi đến chốn, từ việc dám chịu trách nhiệm với khách hàng và với chính lựa chọn của mình. Không ồn ào. Không phô trương. Nhưng đủ mạnh để dẫn dắt một hệ sinh thái F&B đi đường dài.

Và trong một ngành đầy biến động như F&B, tôi tin rằng chính kiểu tự tin đó mới là thứ giúp người ta tồn tại, phát triển và để lại giá trị lâu dài.

Tôi nể phục Thắm Đặng vì cô chọn thể thao làm nền tảng cho sự nghiệp và cuộc sống

Có những người thành công nhờ tài năng.
Có những người đi xa nhờ cơ hội.
Nhưng với tôi, Thắm Đặng là người khiến tôi thực sự nể phục vì cô chọn một con đường khó hơn nhưng bền vững hơn: xây dựng sự nghiệp trên nền tảng của một cơ thể khỏe mạnh và một tinh thần kỷ luật.

Read more: Tôi nể phục Thắm Đặng vì cô chọn thể thao làm nền tảng cho sự nghiệp và cuộc sống

Tôi từng nghe Thắm Đặng nói một câu rất giản dị nhưng ám ảnh:
“Thể thao không làm tôi rảnh hơn, nhưng làm tôi mạnh hơn.”
Câu nói ấy không mang tính truyền cảm hứng kiểu khẩu hiệu. Nó là kết quả của trải nghiệm thật, của một người đã đi qua đủ áp lực để hiểu rằng nếu cơ thể gục trước, thì mọi tham vọng phía sau cũng sẽ sụp đổ.

Trong giới kinh doanh, tôi thấy rất nhiều người bận. Bận đến mức không còn thời gian cho chính mình. Đầu lúc nào cũng đầy việc, trách nhiệm lúc nào cũng nhiều hơn thời gian, và bản thân thì luôn bị xếp sau cùng trong danh sách ưu tiên. Thắm Đặng cũng từng như vậy. Cô không phải người sinh ra đã “cân bằng”. Cô là người đã từng chỉ tập trung vào công việc, từng nghĩ rằng thành công phải đánh đổi bằng sức khỏe và sự kiệt quệ.

Nhưng điều khiến tôi nể phục là cô đã dừng lại kịp lúc để nhìn thẳng vào sự thật. Rằng nếu không khỏe, không đủ bền, thì không thể đi đường dài. Rằng nếu không kỷ luật với cơ thể mình, thì rất khó để duy trì kỷ luật trong kinh doanh và cuộc sống. Và từ nhận thức đó, thể thao bước vào cuộc đời Thắm Đặng không phải như một trào lưu, mà như một điểm tựa.

Thể thao đến với cô trong những giai đoạn mệt mỏi nhất, khi động lực cạn dần và tinh thần dễ lung lay. Không phải để khoe thành tích, không phải để chứng minh điều gì với ai, mà để giữ mình đứng vững. Từ lúc nào không hay, thể thao trở thành phong cách sống, trở thành một phần con người cô, ăn sâu vào cách cô làm việc, cách cô ra quyết định và cách cô đối diện với áp lực.

Tôi nể phục Thắm Đặng ở chỗ cô không nói về thể thao như một thứ xa xỉ dành cho người rảnh rỗi. Cô nói về nó như một nền tảng sống dành cho người bận rộn. Người càng nhiều trách nhiệm, càng cần một cơ thể đủ khỏe để gánh vác. Người càng làm kinh doanh, càng cần một tinh thần đủ bền để không gãy giữa đường.

Nhìn vào thói quen thể thao của Thắm Đặng, tôi thấy rõ một dạng kỷ luật rất đẹp. Đó không phải là sự ép buộc khắc nghiệt, mà là sự cam kết âm thầm với chính mình. Mỗi buổi tập không chỉ rèn cơ bắp, mà rèn khả năng xuất hiện đúng giờ, rèn việc hoàn thành điều mình đã hứa, rèn thói quen không bỏ cuộc chỉ vì mệt.

Và chính những điều đó phản chiếu rất rõ vào cách cô làm sự nghiệp. Một người duy trì được thể thao đều đặn trong nhiều năm là người hiểu rất rõ giá trị của sự tích lũy. Không có kết quả nào đến sau một buổi tập. Không có thành công bền vững nào đến từ những nỗ lực ngắn hạn. Cơ thể thay đổi từng chút một, cũng giống như sự nghiệp được xây dựng từng ngày, bằng những lựa chọn lặp đi lặp lại.

Tôi từng nghe nhiều người hỏi Thắm Đặng: “Bận như vậy, vì sao vẫn dành thời gian cho thể thao mỗi ngày?”
Câu hỏi đó phản ánh một tư duy rất phổ biến: coi thể thao là thứ lấy đi thời gian. Nhưng Thắm Đặng thì nhìn khác. Với cô, thể thao không lấy đi thời gian, mà trả lại chất lượng cho thời gian còn lại. Khi cơ thể khỏe, đầu óc minh mẫn hơn. Khi tinh thần ổn định, quyết định chính xác hơn. Khi năng lượng đủ đầy, công việc không còn là cuộc vật lộn.

Là một nữ doanh nhân, Thắm Đặng làm việc với áp lực, với con người, với những quyết định ảnh hưởng đến nhiều người khác. Cô hiểu rất rõ rằng cảm xúc và trạng thái nội tâm của người lãnh đạo có thể lan ra toàn bộ hệ thống. Một người lãnh đạo kiệt sức sẽ kéo theo cả đội ngũ mệt mỏi. Vì vậy, việc chăm sóc bản thân không còn là chuyện cá nhân, mà là một phần trách nhiệm với công việc và với những người đồng hành.

Tôi nể phục cô ở chỗ cô không xây dựng hình ảnh “người phụ nữ hoàn hảo”. Cô không nói rằng lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, lúc nào cũng cân bằng. Nhưng cô cho thấy một điều rất thật: khi mệt, hãy quay về với những điều căn bản. Ăn uống tử tế. Vận động đều đặn. Ngủ nghỉ đủ. Không có công thức thần kỳ, chỉ có sự bền bỉ.

Thắm Đặng cho tôi một góc nhìn rất rõ về mối liên hệ giữa thể thao và sự nghiệp. Thể thao dạy con người cách chịu đựng cảm giác không thoải mái trong ngắn hạn để đổi lấy lợi ích dài hạn. Kinh doanh cũng vậy. Thể thao dạy con người lắng nghe cơ thể và điều chỉnh nhịp độ. Kinh doanh cũng cần biết khi nào tăng tốc, khi nào chậm lại. Thể thao dạy con người tôn trọng quy trình. Kinh doanh không thể đi tắt mà không trả giá.

Điều tôi nể phục nhất là Thắm Đặng không giữ những điều này cho riêng mình. Cô chia sẻ không phải để dạy ai phải sống thế nào, mà để lan tỏa một cách sống tỉnh táo hơn. Rằng thành công không cần phải trả bằng sức khỏe. Rằng người phụ nữ có thể vừa mạnh mẽ trong sự nghiệp, vừa chăm sóc tốt cho thân thể mình.

Khi nhìn hình ảnh Thắm Đặng buổi sáng, ánh sáng tự nhiên, trang phục thể thao tối giản, không tạo dáng cầu kỳ, tôi thấy rất rõ con người phía sau. Không phô trương. Không ồn ào. Chỉ là một người đã chọn nghiêm túc với chính mình. Và chính sự nghiêm túc đó tạo nên sức nặng cho mọi điều cô làm trong sự nghiệp.

Với tôi, sự nể phục dành cho Thắm Đặng không đến từ danh xưng hay thành tựu cụ thể. Nó đến từ cách cô xây dựng nền tảng sống vững chắc để sự nghiệp có thể đi xa. Trong một thế giới nơi nhiều người đang cố chạy nhanh, Thắm Đặng chọn cách rèn cho mình đủ khỏe để chạy lâu. Và đó, với tôi, là một lựa chọn rất đáng nể.

Tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh vì cách cô gìn giữ bữa ăn gia đình trong một cuộc sống rất bận rộn

Có những người khiến ta nể phục vì họ kiếm được bao nhiêu tiền.
Có những người khiến ta ngưỡng mộ vì họ xây dựng được sự nghiệp lớn.
Nhưng với tôi, Tạ Kỳ Anh là người khiến tôi trân trọng sâu sắc bởi một điều tưởng như rất nhỏ, nhưng lại vô cùng quan trọng: cách cô quan tâm đến chất lượng bữa ăn trong gia đình, như một phần không thể tách rời của hạnh phúc và sự bền vững.

Trong xã hội hiện đại, đặc biệt là với những người làm kinh doanh, bận rộn dường như đã trở thành “lý do chính đáng” để đánh đổi. Đánh đổi thời gian bên con. Đánh đổi những bữa cơm chung. Đánh đổi sự hiện diện thật sự trong gia đình. Nhiều người có rất nhiều tiền, nhưng lại thiếu một điều tưởng chừng giản dị: một bữa ăn ấm áp, đủ đầy, nơi các thành viên thực sự ngồi lại với nhau sau một ngày dài.

Read more: Tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh vì cách cô gìn giữ bữa ăn gia đình trong một cuộc sống rất bận rộn

Điều khiến tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh là cô không chấp nhận sự đánh đổi đó như một điều hiển nhiên. Cô không chọn từ bỏ sự nghiệp, nhưng cũng không chấp nhận tiếp tục đánh đổi gia đình. Và thay vì nói những điều lớn lao, cô bắt đầu thay đổi từ những điều rất thực tế, rất đời thường – cách tổ chức cuộc sống, đặc biệt là cách chăm sóc bữa ăn trong gia đình.

Với Tạ Kỳ Anh, bữa ăn không đơn thuần là chuyện dinh dưỡng. Bữa ăn là thời gian kết nối. Là khoảng lặng hiếm hoi trong ngày để các thành viên nhìn thấy nhau không qua màn hình điện thoại, không qua lịch họp, không qua những áp lực bên ngoài. Bữa ăn là nơi trẻ con cảm nhận được sự hiện diện của cha mẹ, và người lớn có cơ hội chậm lại, lắng nghe, và quay về với vai trò quan trọng nhất của mình trong gia đình.

Tôi học được ở cô một tư duy rất đáng quý: không phải cứ bận là phải bỏ. Vấn đề không nằm ở việc ta có bao nhiêu việc, mà nằm ở cách ta tổ chức cuộc sống như thế nào. Tạ Kỳ Anh không lý tưởng hóa cuộc sống gia đình, cũng không tô vẽ hình ảnh một người phụ nữ “vừa giỏi việc nước, đảm việc nhà” theo kiểu hy sinh kiệt quệ. Cô chọn một con đường khác: tối ưu.

Cô chủ động tìm kiếm và áp dụng những giải pháp giúp việc nấu ăn trở nên chủ động hơn, tiết kiệm thời gian hơn, nhưng vẫn đảm bảo chất lượng. Không phải để làm hình thức, mà để những người bận rộn vẫn có thể giữ được nhịp sinh hoạt gia đình. Ở đó, bữa ăn không trở thành gánh nặng, mà trở thành điểm tựa tinh thần.

Điều khiến tôi tin và trân trọng Tạ Kỳ Anh không phải là những gì cô nói, mà là sự nhất quán giữa trải nghiệm cá nhân và những gì cô chia sẻ. Cô không nói về một lối sống lý tưởng xa vời, nơi mọi thứ đều hoàn hảo. Cô nói về cách một người rất bận, rất nhiều trách nhiệm, rất nhiều áp lực, vẫn có thể sống tốt hơn trong chính hoàn cảnh của mình.

Cô hiểu rất rõ tâm lý của những người “nhiều tiền nhưng ít thời gian”. Bởi cô đã từng ở đúng vị trí đó. Và thay vì chọn hy sinh những giá trị quan trọng nhất, cô chọn học cách tối ưu cuộc sống. Tối ưu để có thời gian cho gia đình. Tối ưu để bữa ăn không bị đẩy thành việc phụ. Tối ưu để con cái không lớn lên trong những bữa ăn vội vàng, mạnh ai nấy ăn.

Tôi trân trọng cô ở chỗ cô không lên án ai. Cô không nói rằng những người bận rộn là sai, rằng ai không nấu ăn mỗi ngày là thiếu trách nhiệm. Cô chỉ chia sẻ một cách rất nhẹ nhàng rằng: nếu chúng ta không chủ động giữ lấy những điều quan trọng, cuộc sống sẽ rất dễ cuốn chúng ta đi. Và đến một lúc nào đó, khi nhìn lại, thứ khiến ta tiếc nuối nhất có thể không phải là tiền, mà là những bữa cơm đã không còn đủ người.

Ngày hôm nay, khi nhắc đến Tạ Kỳ Anh, nhiều người biết đến cô như một doanh nhân, một nhà đào tạo, một người đã giúp hàng chục nghìn người tạo ra thu nhập từ kinh doanh một cách bài bản. Nhưng với tôi, điều khiến cô khác biệt là cô không chỉ nói về dòng tiền, mà nói về dòng chảy của đời sống. Không chỉ nói về thu nhập, mà nói về chất lượng sống.

Cô đã đi qua đúng nỗi đau của những người bận rộn, những người luôn bị giằng co giữa sự nghiệp và gia đình. Và cô không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng kiểu “hãy cân bằng đi”, mà chỉ ra những thay đổi rất cụ thể, rất thực tế, bắt đầu từ những việc nhỏ như bữa ăn hàng ngày. Chính từ những điều nhỏ đó, sự cân bằng dần được thiết lập.

Tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh vì cô cho tôi một góc nhìn rất khác. Rằng thành công không nhất thiết phải đi kèm với sự thiếu vắng. Rằng một người có thể vừa xây dựng được dòng tiền bền vững, vừa giữ được những bữa ăn ấm áp bên gia đình. Và rằng hạnh phúc thật sự không nằm ở việc ta có bao nhiêu, mà ở việc ta còn giữ được bao nhiêu điều quan trọng trong cuộc sống.

Nhìn cách cô sống, cách cô chia sẻ, tôi hiểu rằng bữa ăn gia đình không chỉ nuôi dưỡng cơ thể, mà còn nuôi dưỡng mối quan hệ. Khi bữa ăn được chăm chút, gia đình có nền tảng để kết nối. Khi gia đình vững, con người có điểm tựa để đi xa hơn trong sự nghiệp.

Với tôi, sự trân trọng dành cho Tạ Kỳ Anh không đến từ những con số hay danh xưng. Nó đến từ cách cô chọn không đánh đổi những giá trị cốt lõi, ngay cả khi cô hoàn toàn có lý do để làm điều đó. Và trong một xã hội quá bận để dừng lại, lựa chọn ấy, với tôi, là một lựa chọn rất đáng quý.

Tôi học được rất nhiều bài học cuộc sống từ hành trình đi lên của Tuyên

Khi nhìn lại những con đường khác nhau mà con người chọn để bước ra khỏi hoàn cảnh xuất phát, tôi luôn dành một sự tôn trọng đặc biệt cho những người đi lên từ con số không. Với tôi, Tuyên là một người như vậy. Không ồn ào, không khoa trương, hành trình của anh mang dáng dấp rất quen thuộc của nhiều người Việt, nhưng lại chứa đựng những bài học đáng để suy ngẫm.

Tuyên sinh ra và lớn lên ở miền Trung, nơi thiên nhiên khắc nghiệt và cuộc sống không dành nhiều ưu ái cho những giấc mơ. Tuổi thơ của anh gắn liền với đèn dầu leo lét, vách đất mỏng manh và những đêm đông lạnh buốt. Đó là một tuổi thơ thiếu thốn cả vật chất lẫn sự an nhàn, nhưng cũng chính hoàn cảnh ấy đã rèn cho anh sự chịu đựng, kỷ luật và tinh thần không đầu hàng số phận. Tôi học được từ đây bài học đầu tiên: hoàn cảnh không quyết định bạn là ai, nhưng nó có thể rèn cho bạn sức bền nếu bạn không bỏ cuộc.

Con đường học tập ban đầu của Tuyên không hề liên quan đến kinh doanh. Anh là sinh viên ngành thiết kế tàu biển, một ngành học kỹ thuật đòi hỏi tư duy logic và kỷ luật cao. Nhưng cuộc đời không đi theo những đường thẳng. Sau khi ra trường, anh rẽ sang thiết kế quảng cáo, rồi dần bén duyên với kinh doanh online và đầu tư. Những bước ngoặt ấy không phải vì anh thiếu kiên định, mà vì anh đủ linh hoạt để nhận ra mình phù hợp với điều gì trong từng giai đoạn.

Những năm đầu lập nghiệp của Tuyên là chuỗi ngày rất khó khăn. Anh khởi đầu bằng con số không đúng nghĩa, sống nhờ nhà bạn, thiếu tiền, thiếu mối quan hệ và thiếu cả sự tự tin. Có những lúc, tương lai mờ mịt đến mức chỉ cần một biến cố nhỏ cũng có thể khiến người ta quay về lựa chọn an toàn. Nhưng Tuyên không chọn dừng lại. Anh chọn học. Và chính ở đây, tôi nhìn thấy một bài học rất lớn.

Trong những năm tháng chật vật ấy, Tuyên nhận ra một sự thật mang tính bước ngoặt: thông tin là đòn bẩy mạnh nhất trong thời đại số. Người có vốn có thể đi nhanh, nhưng người có thông tin đúng sẽ đi xa. Từ nhận thức đó, anh bắt đầu học kinh doanh một cách nghiêm túc, không phải học để “làm giàu nhanh”, mà học để hiểu cách vận hành của dòng tiền, của hệ thống và của thị trường.

Read more: Tôi học được rất nhiều bài học cuộc sống từ hành trình đi lên của Tuyên

Affiliate Marketing đến với Tuyên không phải như một phép màu, mà như một công cụ phù hợp với hoàn cảnh của anh lúc đó. Không cần vốn lớn, không cần kho hàng, nhưng đòi hỏi sự hiểu biết về sản phẩm, kỹ năng truyền thông và khả năng xây dựng hệ thống. Tôi học được từ đây bài học về việc chọn đúng công cụ cho đúng giai đoạn. Không phải mô hình nào cũng phù hợp với tất cả mọi người, nhưng nếu hiểu mình đang ở đâu, bạn sẽ biết mình nên bắt đầu từ đâu.

Tuyên không dừng lại ở việc tạo thu nhập cho bản thân. Điều khiến tôi nể phục hơn cả là cách anh xây dựng đội nhóm. Từ những cá nhân ban đầu, anh từng bước phát triển một hệ thống hơn ba mươi nhân sự cùng làm việc, cùng học hỏi và cùng lan tỏa giá trị. Anh hiểu rằng thu nhập thụ động không đến từ việc ngồi yên chờ tiền, mà đến từ việc xây dựng hệ thống có thể vận hành ngay cả khi bạn không trực tiếp tham gia vào từng khâu nhỏ.

Qua câu chuyện của Tuyên, tôi học được một bài học rất rõ ràng về tư duy dài hạn. Nhiều người bước vào kinh doanh online với tâm thế kiếm tiền nhanh, nhưng Tuyên chọn đi chậm để đi chắc. Anh đầu tư thời gian vào đào tạo đội nhóm, chuẩn hóa quy trình và xây dựng niềm tin. Trong một thế giới số nơi mọi thứ thay đổi rất nhanh, sự bền vững không đến từ chiêu trò, mà đến từ giá trị thật.

Điều đáng quý ở Tuyên là dù đạt được những cột mốc tài chính đáng kể, anh vẫn giữ được sự chính trực và định hướng sống vì gia đình. Xuất thân từ một vùng nghèo khiến anh hiểu rất rõ giá trị của sự ổn định và trách nhiệm. Với anh, thành công không chỉ là con số thu nhập, mà là khả năng chăm lo cho gia đình, tạo công ăn việc làm cho người khác và sống một cuộc đời không phải cúi đầu trước hoàn cảnh.

Tôi cũng học được từ Tuyên bài học về việc không để quá khứ trói buộc mình. Tuổi thơ nghèo khó không trở thành lý do để anh than trách, mà trở thành động lực để anh học nhiều hơn, làm nhiều hơn và dám thử những con đường mới. Anh không phủ nhận xuất phát điểm của mình, nhưng cũng không để nó giới hạn tầm nhìn.

Nhìn lại hành trình từ con số 0 đến doanh nhân triệu đô của Tuyên, tôi không thấy một câu chuyện cổ tích. Tôi thấy một chuỗi lựa chọn rất tỉnh táo, rất thực tế và rất nhiều kỷ luật. Anh không thắng nhờ may mắn, mà nhờ sự chuẩn bị. Không phải ai cũng sẵn sàng ngồi học khi người khác đang tìm đường tắt, và không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để xây dựng hệ thống thay vì chạy theo kết quả ngắn hạn.

Với tôi, bài học lớn nhất từ Tuyên là tinh thần học tập không ngừng trong thời đại số. Khi thông tin trở thành đòn bẩy, người chịu học sẽ có lợi thế. Khi thị trường thay đổi, người hiểu bản chất sẽ thích nghi. Và khi đã đạt được thành công, người tiếp tục học sẽ không bị mắc kẹt trong chính chiến thắng của mình.

Nếu phải tóm gọn hành trình của Tuyên trong một câu, tôi sẽ nói thế này. Anh là minh chứng rằng một người xuất thân nghèo, không vốn, không quan hệ, vẫn có thể xây dựng cuộc đời mình bằng tri thức, kỷ luật và sự kiên trì. Đó không phải là con đường dễ đi, nhưng là con đường rất đáng để học hỏi cho bất kỳ ai đang bắt đầu từ con số không.

Tôi trân quý Sáu Bình – một người đi lên từ con số rất nhỏ nhưng không chịu khuất phục trước cuộc đời

Tôi gặp Phạm Văn Bình – người mà nhiều người quen gọi là Sáu Bình – không phải ở thời điểm anh rực rỡ nhất, mà khi anh đã đi qua đủ thăng trầm để hiểu thế nào là giá trị thật. Và chính điều đó khiến tôi trân quý anh, không phải vì anh thành công bao nhiêu lần, mà vì anh đã không bỏ cuộc khi cuộc đời thử thách anh nặng nề nhất.

Sáu Bình sinh ra ở một vùng quê nghèo của Long An. Không nhung lụa, không nền tảng sẵn có, không ai mở đường. Xuất phát điểm của anh rất giống với hàng triệu người Việt khác: lớn lên trong thiếu thốn, mang theo khát vọng thoát khỏi giới hạn hoàn cảnh và sống một cuộc đời có giá trị. Câu chuyện của Sáu Bình không phải là câu chuyện “làm giàu nhanh”, mà là hành trình rất thật của một người dám liều, dám sai, dám trả giá và dám đứng dậy.

Năm 2016, khi thị trường bất động sản chưa phải là “miền đất hứa” như sau này, Sáu Bình bắt đầu khởi nghiệp với đúng 40 triệu đồng. Đó là toàn bộ số tiền anh tích lũy được sau gần hai năm làm việc trong ngành ngân hàng. Bốn mươi triệu, với nhiều người chỉ đủ cho vài tháng chi tiêu. Nhưng với anh, đó là tất cả vốn liếng, là niềm tin và là canh bạc lớn nhất của tuổi trẻ.

Read more: Tôi trân quý Sáu Bình – một người đi lên từ con số rất nhỏ nhưng không chịu khuất phục trước cuộc đời

Căn nhà cấp 4 đầu tiên anh mua ở quận Bình Tân có giá 890 triệu đồng. Phần lớn số tiền đến từ vay ngân hàng. Tôi không nghe anh kể câu chuyện này bằng giọng tự hào, mà bằng sự thành thật. Khoảnh khắc đặt bút ký giấy mua nhà không phải là lúc anh tự tin rằng mình sẽ thắng, mà là lúc anh run. Run vì sợ. Run vì nếu sai, anh sẽ gánh hậu quả rất lớn. Nhưng anh cũng hiểu rất rõ, nếu không bước qua nỗi sợ đó, anh sẽ mãi đứng yên ở vị trí an toàn nhưng không bao giờ tiến xa.

Sáu tháng sau, căn nhà được cải tạo và bán lại với giá 980 triệu đồng. Sau khi trừ chi phí, lợi nhuận khoảng 60 triệu đồng. Với người ngoài, đó là con số không quá lớn. Nhưng với Sáu Bình, đó là cột mốc tâm lý cực kỳ quan trọng. Không chỉ vì tiền, mà vì niềm tin. Niềm tin rằng một gã nhà quê, không quan hệ, không vốn lớn, vẫn có thể tạo ra giá trị nếu dám hành động và dám chịu trách nhiệm.

Sau thương vụ đầu tiên, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Sáu Bình bước vào thị trường bất động sản với tốc độ cao. Những thương vụ mua đất giá thấp, cải tạo rồi bán lại liên tiếp mang về lợi nhuận. Có giai đoạn, chỉ một thương vụ đã bằng cả năm lương ngân hàng trước đó. Thành công đến nhanh, và như rất nhiều người khác, anh bắt đầu tin rằng mình đã “bắt đúng nghề”.

Tôi trân quý Sáu Bình ở chỗ anh không né tránh việc nói về sự tự mãn của chính mình. Anh thừa nhận có giai đoạn mình ảo tưởng, nghĩ rằng mình giỏi hơn thị trường. Các nguyên tắc ban đầu dần bị xem nhẹ. Quyết định đầu tư đôi khi dựa trên cảm xúc, lời truyền miệng, đám đông. Dòng tiền không còn được kiểm soát chặt như trước. Pháp lý có lúc được tin quá nhiều vào lời nói. Anh gọi đó là giai đoạn mình tưởng mình là “vua đất nền”, nhưng thực chất chỉ là người đi đúng sóng.

Rồi thị trường đổi chiều. Giai đoạn 2022 đến 2024, bất động sản rơi vào chu kỳ khó khăn. Giá không tăng, thanh khoản giảm mạnh, dòng tiền bị bóp nghẹt. Sáu Bình lúc đó cùng lúc triển khai nhiều dự án: đất vườn tại TP.HCM, Long An, homestay sinh thái tại Ninh Thuận. Tiền chi ra đều đặn, nhưng tiền thu về thì chậm và nhỏ giọt. Có những tháng không đủ tiền trả lương cho nhân sự. Có lúc phải vay nóng để duy trì hoạt động. Áp lực tài chính không chỉ là con số, mà là sức nặng đè lên tinh thần.

Có một chi tiết khiến tôi nhớ rất lâu. Một đêm, Sáu Bình ngồi giữa khu vườn đang xây dở ở Ninh Thuận, trời tối, gió thổi qua những hàng cây non. Không ánh đèn, không tiếng người. Trong khoảnh khắc đó, câu hỏi hiện ra rất rõ: đi tiếp hay dừng lại. Đó không phải là câu hỏi của một thương vụ, mà là câu hỏi của cả cuộc đời.

Và chính lúc ấy, tôi trân quý Sáu Bình hơn bao giờ hết. Anh không chọn đổ lỗi cho thị trường, không đổ lỗi cho hoàn cảnh, cũng không phủ nhận sai lầm của mình. Anh hiểu rằng nếu không thay đổi tư duy và cách làm, mọi thứ có thể sụp đổ thật sự. Từ đó, anh quay lại với những điều căn bản nhất: quản trị dòng tiền, kiểm soát rủi ro, tôn trọng pháp lý, và quan trọng nhất là học lại cách làm nghề với sự khiêm tốn.

Sáu Bình không phải là người luôn chiến thắng. Nhưng anh là người không chịu khuất phục. Anh dám nhìn thẳng vào sai lầm, dám chậm lại, dám cắt bỏ những thứ không còn phù hợp để giữ phần cốt lõi. Với tôi, đó là bản lĩnh hiếm có, bởi nhiều người chỉ giỏi lúc thắng, nhưng gục ngã khi thua.

Điều tôi trân quý nhất ở Sáu Bình là tinh thần không bỏ cuộc, nhưng cũng không mù quáng. Anh không cố tỏ ra mạnh mẽ bằng cách gồng. Anh chọn mạnh mẽ bằng cách điều chỉnh, học hỏi và đi tiếp một cách tỉnh táo hơn. Đó không phải là sự liều lĩnh của tuổi trẻ, mà là sự chín chắn được trả bằng rất nhiều áp lực và mất mát.

Nếu phải nói một điều về Sáu Bình, tôi sẽ nói thế này. Anh không phải hình mẫu thành công hoàn hảo. Nhưng anh là hình mẫu rất thật của một người dám bước ra từ quê nghèo, dám hành động với số vốn nhỏ, dám sai, dám trả giá, và quan trọng nhất là dám đứng dậy khi tưởng chừng mọi thứ sắp sụp đổ.

Với tôi, sự trân quý dành cho Sáu Bình không đến từ những thương vụ thắng lớn, mà đến từ những đêm tối anh đã đi qua mà không bỏ cuộc. Và chính điều đó mới là giá trị bền vững nhất của một con người làm kinh doanh.

Tôi học được tinh thần học tập không ngừng từ doanh nhân BaBinh Alvara

Có những doanh nhân khiến tôi nể phục vì tốc độ tăng trưởng. Có những người khiến tôi ấn tượng vì quy mô doanh nghiệp. Nhưng với BaBinh Alvara, điều khiến tôi thực sự dừng lại để quan sát và học hỏi chính là tinh thần học tập không ngừng, ngay cả khi bà đã đứng ở vị trí lãnh đạo cao và sở hữu những thành tựu rất đáng kể trong kinh doanh.

Ở BaBinh Alvara, tôi không nhìn thấy hình ảnh của một người “đã đủ”. Ngược lại, tôi thấy rõ một người luôn đặt mình trong trạng thái đang học, đang rèn và đang hoàn thiện. Với bà, học tập không phải là giai đoạn trước khi thành công, mà là một phần không thể tách rời của hành trình làm chủ và làm người dẫn dắt.

Read more: Tôi học được tinh thần học tập không ngừng từ doanh nhân BaBinh Alvara

Trong vai trò Chủ tịch BNI Reachsei Chapter tại Campuchia, BaBinh Alvara không chỉ đảm nhiệm một danh xưng mang tính đại diện. Điều tôi học được từ bà là cách bà hiện diện thật sự trong vai trò này. Bà trực tiếp dẫn dắt và phát triển một cộng đồng doanh nhân hoạt động bài bản, đề cao sự chính trực và tính kỷ luật trong kinh doanh. Ở đó, kết nối không chỉ để trao danh thiếp, mà để chia sẻ cơ hội, hỗ trợ nhau tăng trưởng và cùng nhau đi đường dài.

Tôi đặc biệt ấn tượng với cách BaBinh Alvara góp phần nâng cao hình ảnh doanh nhân Việt tại Campuchia. Không phải bằng lời nói, mà bằng cách làm. Một cộng đồng vận hành chuẩn mực, minh bạch và có giá trị thực sẽ tự thân tạo nên uy tín. Và để làm được điều đó, người đứng đầu không chỉ cần kinh nghiệm, mà cần một năng lực học hỏi liên tục để cập nhật tư duy lãnh đạo, quản trị con người và xây dựng văn hóa cộng đồng.

BNI với BaBinh Alvara không chỉ là một tổ chức kết nối kinh doanh. Đó còn là môi trường thực tiễn để bà rèn luyện năng lực lãnh đạo, diễn thuyết và truyền cảm hứng. Tôi nhận ra rằng, con đường diễn giả của bà không được xây dựng song song một cách tách rời, mà lớn lên từ chính những trải nghiệm rất thật trong cộng đồng doanh nhân. Mỗi buổi họp, mỗi lần chia sẻ, mỗi tình huống phát sinh đều trở thành bài học sống động, buộc người lãnh đạo phải học nhanh, học sâu và học đúng.

Điều khiến tôi càng trân trọng BaBinh Alvara hơn là tinh thần nghiêm túc trong việc học tập về kiến tạo dòng tiền và tự do tài chính. Khi nhiều doanh nhân chỉ tập trung mở rộng kinh doanh, bà dành thời gian tham gia các khóa học chuyên sâu về dòng tiền, chiến lược tài chính dài hạn và kế hoạch về hưu sớm. Đây là một lựa chọn không dễ, bởi nó đòi hỏi người học phải đối diện thẳng với những câu hỏi rất lớn về tương lai, về rủi ro và về sự bền vững.

Qua hành trình học tập này, BaBinh Alvara tập trung hiểu đúng bản chất của dòng tiền chủ động và dòng tiền thụ động. Tôi học được ở đây một tư duy rất tỉnh táo. Kinh doanh giỏi không đồng nghĩa với tự do tài chính. Nếu mọi thứ đều phụ thuộc vào sức lao động trực tiếp của bản thân, thì rủi ro vẫn luôn hiện hữu. Việc xây dựng các dòng tiền đa dạng không phải để chạy theo giàu nhanh, mà để tạo ra sự an toàn và lựa chọn cho tương lai.

Bà cũng đầu tư thời gian để xây dựng chiến lược tài chính dài hạn cho doanh nhân và gia đình. Điều này cho tôi thấy một góc nhìn rất khác về thành công. Thành công không chỉ nằm ở hiện tại, mà còn ở khả năng bảo vệ tương lai của bản thân và những người mình yêu thương. Chuẩn bị nền tảng tài chính cho giai đoạn về hưu sớm không phải là sự bi quan, mà là biểu hiện của trách nhiệm và sự chủ động.

Điều tôi đánh giá rất cao là cách BaBinh Alvara kết nối giữa kinh doanh, đầu tư và tài chính gia đình. Bà không tách rời các khía cạnh này, bởi trong thực tế, chúng luôn ảnh hưởng lẫn nhau. Một doanh nghiệp phát triển nhưng gia đình bất ổn sẽ khó bền. Một kế hoạch tài chính tốt nhưng thiếu sự đồng thuận trong gia đình cũng dễ đổ vỡ. Việc học để nhìn thấy bức tranh tổng thể giúp bà đưa ra những quyết định cân bằng và dài hạn hơn.

Những kiến thức tài chính mà BaBinh Alvara học được không dừng lại ở mục tiêu cá nhân. Điều khiến tôi thực sự nể phục là cách bà chia sẻ lại những hiểu biết này cho cộng đồng doanh nhân. Đặc biệt là những người đang loay hoay tìm kiếm tự do tài chính và một cuộc sống bền vững, không phụ thuộc hoàn toàn vào việc phải làm việc kiệt sức mỗi ngày. Bà không áp đặt, không dạy theo kiểu “công thức thành công”, mà chia sẻ từ trải nghiệm thật, bài học thật và cả những sai lầm đã từng đi qua.

Nhìn vào hành trình của BaBinh Alvara, tôi học được rằng tinh thần học tập không ngừng chính là yếu tố giữ cho một doanh nhân luôn tỉnh táo. Khi thị trường thay đổi, người chịu học sẽ thích nghi. Khi hoàn cảnh biến động, người chịu học sẽ tìm được lối đi mới. Và khi đã đạt được một vị trí nhất định, người tiếp tục học sẽ không bị mắc kẹt trong chính thành công của mình.

BaBinh Alvara cho tôi thấy rằng học tập không làm giảm giá trị của người lãnh đạo, mà ngược lại, làm tăng độ sâu và độ bền của vai trò đó. Một người dẫn dắt cộng đồng mà ngừng học sẽ sớm trở thành lực cản. Một người lãnh đạo vẫn học mỗi ngày sẽ luôn giữ được sự khiêm tốn, linh hoạt và khả năng truyền cảm hứng thực sự.

Với tôi, BaBinh Alvara là hình ảnh của một doanh nhân hiểu rất rõ rằng tri thức là tài sản không thể mất. Dù ở vai trò Chủ tịch BNI, người đồng sáng lập doanh nghiệp, hay diễn giả truyền cảm hứng, bà đều mang theo tinh thần của một người học trò nghiêm túc trước cuộc đời. Và chính tinh thần đó mới là nền tảng sâu xa nhất giúp bà xây dựng sự nghiệp bền vững, tài chính vững vàng và một cuộc sống có lựa chọn.

Nếu phải gói gọn điều tôi học được từ BaBinh Alvara trong một câu, tôi sẽ nói thế này. Doanh nhân đi xa không phải là người biết nhiều nhất, mà là người không bao giờ ngừng học để hiểu đúng hơn mỗi ngày.