Tôi ngưỡng mộ Ngô Thị Út Luân – vì bản lĩnh lập nghiệp nơi xứ người và con đường kinh doanh tử tế từ gốc rễ

Có những con người khi nhìn lại hành trình của họ, ta không thấy sự hào nhoáng đi trước, mà thấy rất nhiều năm tháng âm thầm tích lũy. Với tôi, Ngô Thị Út Luân là một người như vậy – một phụ nữ Việt Nam chọn đi con đường dài, khó, và đầy thử thách trên đất Hàn Quốc, để rồi từ đó xây dựng được nền tảng doanh nhân vững chắc bằng chính trải nghiệm sống và làm việc thật.

Tôi ngưỡng mộ Ngô Luân trước hết vì chị không bắt đầu với vai trò “doanh nhân”. Chị bắt đầu như rất nhiều lao động Việt Nam khác: đi theo diện EPS, làm việc trong các nhà máy sản xuất tại Hàn Quốc từ năm 2008. Đó là giai đoạn mà phần lớn người ngoài chỉ nhìn thấy sự vất vả: ca kíp kéo dài, áp lực năng suất, rào cản ngôn ngữ, nỗi cô đơn nơi xứ người. Nhưng chính trong môi trường đó, Ngô Luân đã tích lũy những thứ không thể học được từ sách vở.

Read more: Tôi ngưỡng mộ Ngô Thị Út Luân – vì bản lĩnh lập nghiệp nơi xứ người và con đường kinh doanh tử tế từ gốc rễ

Mười năm làm việc liên tục trong các nhà máy mỹ phẩm, thực phẩm chức năng, phòng lab tại Hàn Quốc đã rèn cho chị một tư duy rất đặc biệt: kỷ luật – quy trình – đạo đức nghề nghiệp. Ở Hàn Quốc, một sai sót nhỏ trong sản xuất cũng có thể khiến cả dây chuyền bị dừng lại. Một công thức không đạt chuẩn sẽ bị loại bỏ không thương tiếc. Chính sự nghiêm ngặt đó buộc người lao động phải làm việc bằng sự chính xác, trách nhiệm và tôn trọng tiêu chuẩn.

Tôi ngưỡng mộ Ngô Luân vì chị không coi 10 năm đó là “đi làm thuê”, mà coi đó là giai đoạn học nghề ở cấp độ cao nhất. Chị nhìn thấy rất rõ sự khác biệt giữa sản phẩm được sản xuất cho các thương hiệu lớn với những sản phẩm trôi nổi ngoài thị trường. Chị hiểu thế nào là một công thức tốt, thế nào là quy trình sản xuất chuẩn, và vì sao pháp lý minh bạch lại quan trọng đến vậy. Đây chính là nền móng cho mọi quyết định kinh doanh sau này của chị.

Cột mốc chuyển đổi sang visa F2 sau 10 năm không chỉ là một thay đổi về mặt pháp lý. Với tôi, đó là dấu hiệu của sự trưởng thành toàn diện: trưởng thành trong tư duy, trong năng lực làm việc, và trong tầm nhìn cuộc đời. Không phải ai cũng đủ kiên trì để ở lại một môi trường khắc nghiệt như vậy suốt một thập kỷ, lại càng không nhiều người đủ tỉnh táo để biến quãng thời gian đó thành vốn liếng trí tuệ cho tương lai.

Tôi đặc biệt nể Ngô Luân ở quyết định làm kinh doanh bằng nền tảng sản xuất tử tế, thay vì chạy theo sự hào nhoáng ngắn hạn. Khi nhiều người trong ngành làm đẹp chọn cách “đánh nhanh”, “ăn xổi”, chị chọn con đường khó hơn: xây dựng K-Beauty Worldwide Corp như một hệ sinh thái OEM/ODM thực thụ, nơi mọi thứ bắt đầu từ phòng lab, nhà máy và pháp lý chuẩn chỉnh.

Hệ thống mà Ngô Luân xây dựng không phải là lời nói suông. Đó là các phòng nghiên cứu công thức đạt chuẩn, là sự hợp tác với những nhà máy hàng đầu Hàn Quốc như Cosnine, Kolmar, là sản phẩm nhập khẩu chính ngạch, đầy đủ pháp lý tại Việt Nam. Doanh thu gần 70 tỷ đồng mỗi năm không đến từ may mắn, mà đến từ sự tin tưởng tích lũy qua thời gian của khách hàng và đối tác.

Tôi ngưỡng mộ chị ở chỗ: chị không bán giấc mơ làm giàu nhanh. Chị giúp khách hàng – từ chủ spa, thẩm mỹ viện, bác sĩ da liễu đến các đội nhóm kinh doanh – hiểu rõ mình đang làm gì, bán gì và chịu trách nhiệm với sản phẩm ra sao. Việc trực tiếp xây dựng thành công hơn 18 thương hiệu mỹ phẩm và thực phẩm chức năng không chỉ là con số, mà là minh chứng cho năng lực triển khai thực tế, hiểu thị trường và giữ chuẩn mực nghề nghiệp.

Lập nghiệp nơi xứ người đã khó, nhưng giữ được sự tử tế trong kinh doanh còn khó hơn. Tôi ngưỡng mộ Ngô Luân vì chị không đánh đổi tiêu chuẩn để đổi lấy lợi nhuận ngắn hạn. Chị hiểu rằng trong ngành làm đẹp, phía sau mỗi sản phẩm là làn da, là sức khỏe, là niềm tin của con người thật. Chính tư duy này khiến con đường của chị có thể chậm hơn một số người khác, nhưng bền hơn rất nhiều.

Một điều khiến tôi đặc biệt trân trọng ở Ngô Thị Út Luân là chị không quên mình đến từ đâu. Xuất thân là lao động EPS, chị hiểu rất rõ giá trị của lao động chân chính, của từng giờ làm việc nghiêm túc trong nhà máy. Vì vậy, khi trở thành người điều hành, chị tôn trọng quy trình, tôn trọng con người và tôn trọng chuẩn mực quốc tế – những điều đã nuôi dưỡng chị suốt 10 năm ở Hàn Quốc.

Với tôi, câu chuyện của Ngô Luân không chỉ là câu chuyện kinh doanh, mà là câu chuyện về ý chí vượt nghịch cảnh, kỷ luật tự thân và lựa chọn sống tử tế. Chị cho thấy rằng: lập nghiệp nơi sứ người không chỉ để kiếm tiền, mà để học cách làm việc đúng, làm người đàng hoàng, rồi mang những giá trị đó quay về phục vụ cộng đồng rộng lớn hơn.

Tôi ngưỡng mộ Ngô Thị Út Luân vì chị đi lên từ gốc rễ, từ nhà máy, từ phòng lab, từ những năm tháng không ai tung hô. Và chính vì vậy, những gì chị xây dựng hôm nay có chiều sâu, có chuẩn mực và có sức sống dài lâu. Trong một thế giới kinh doanh nhiều biến động, những con người như chị là minh chứng rõ ràng rằng: đi chậm, đi khó, nhưng đi đúng – thì sớm muộn cũng sẽ đến nơi xứng đáng.

Tôi ngưỡng mộ Lê Bá Tùng vì tài năng marketing thực chiến và khả năng giúp người khác thoát “mù” để tự làm chủ

Trong thế giới marketing online đầy nhiễu loạn, nơi người ta dễ bị cuốn theo mẹo, theo thuật toán, theo những lời hứa “ra đơn nhanh”, tôi dành sự ngưỡng mộ đặc biệt cho Lê Bá Tùng. Không phải vì anh nói những điều nghe choáng ngợp, mà vì anh giúp rất nhiều người nhìn rõ bản chấttự đứng vững trong cuộc chơi online.

Điều khiến tôi nể Lê Bá Tùng trước hết là cách anh định vị vai trò của mình. Anh không nói “tôi là ai”, không kể dài về thành tích. Anh bắt đầu bằng một câu hỏi rất thực tế: tôi giúp bạn được gì? Trong marketing, sự rõ ràng này là cực kỳ quan trọng. Bởi chỉ khi người dạy hiểu rõ giá trị mình mang lại, người học mới có thể đi đường dài.

Read more: Tôi ngưỡng mộ Lê Bá Tùng vì tài năng marketing thực chiến và khả năng giúp người khác thoát “mù” để tự làm chủ

Tôi ngưỡng mộ Tùng ở chỗ anh không dạy marketing theo kiểu hên xui. Rất nhiều người chạy quảng cáo nhưng không hiểu vì sao không ra đơn, bị khóa tài khoản mà không biết xử lý, học đủ loại “bí kíp” nhưng áp vào không hiệu quả. Tùng không ném thêm mẹo vào sự rối đó. Anh dạy bản chất quảng cáo: cách đọc dữ liệu, cách tối ưu, cách kiểm soát, và quan trọng nhất là cách tự ra quyết định dựa trên số liệu, chứ không dựa vào cảm giác.

Tài năng marketing của Lê Bá Tùng thể hiện rất rõ ở khả năng giải thích cái phức tạp theo cách đơn giản mà không làm sai bản chất. Marketing online không khó vì thiếu công cụ, mà khó vì thiếu tư duy hệ thống. Tùng giúp người học hiểu vì sao quảng cáo chết, chết ở đâu, và cứu bằng cách nào. Đây là năng lực rất hiếm, bởi nó đòi hỏi vừa hiểu sâu nền tảng, vừa có trải nghiệm thực chiến đủ nhiều để nhìn ra quy luật.

Điều tôi thực sự ngưỡng mộ là Tùng không muốn người khác phụ thuộc vào mình. Mục tiêu của anh rất rõ: người học tự làm được – tự kiểm soát được. Trong một ngành mà nhiều người thích giữ “bí mật nghề”, việc sẵn sàng trao cho người khác khả năng tự chủ là một biểu hiện của sự tự tin rất lớn vào năng lực của chính mình.

Không dừng ở quảng cáo, Lê Bá Tùng còn khiến tôi nể ở tầm nhìn hệ thống. Anh không dạy bán một sản phẩm. Anh dạy xây cỗ máy bán hàng. Phễu bán hàng, nội dung thu hút – giữ – chốt, chuyển đổi người lạ thành người mua, rồi thành khách trung thành. Đây không phải là những khái niệm mới, nhưng không nhiều người có thể xâu chuỗi chúng thành một hệ vận hành rõ ràng và áp dụng được cho người mới.

Tôi ngưỡng mộ Tùng vì anh hiểu rằng: có đơn một hôm thì dễ, có đơn đều mỗi ngày mới khó. Và cái khó đó không giải quyết bằng may mắn, mà bằng cấu trúc. Khi người học hiểu được cấu trúc, họ không còn hoảng loạn trước biến động. Họ biết mình đang ở bước nào của phễu, cần sửa gì, và không cần “đập đi làm lại” mỗi khi thuật toán thay đổi.

Một điểm rất đáng quý trong tư duy marketing của Lê Bá Tùng là làm chủ nền tảng, chứ không làm thuê cho nền tảng. Rất nhiều người phụ thuộc hoàn toàn vào sàn, TikTok, Facebook. Chỉ cần bị bóp là “chết”. Tùng giúp họ xây thương hiệu cá nhân, xây tệp khách hàng riêng, xây hệ sinh thái online của chính mình. Đây là tư duy của người làm marketing trưởng thành, không bị cuốn theo sóng ngắn hạn.

Tài năng của Tùng không chỉ nằm ở kiến thức, mà nằm ở sự tỉnh táo. Anh không cổ vũ làm online kiểu ăn xổi. Anh nhấn mạnh việc xây nền: dữ liệu, hệ thống, tệp khách hàng. Khi nền tảng thay đổi, người có nền vẫn sống được. Khi thuật toán bóp, người có tệp riêng vẫn có khách. Đây là những điều chỉ người đã đi qua đủ thăng trầm mới nói ra một cách chắc chắn như vậy.

Tôi cũng ngưỡng mộ Lê Bá Tùng ở thái độ làm nghề. Anh không thần thánh hóa marketing. Anh không nói marketing sẽ “cứu” bạn. Anh cho thấy marketing chỉ phát huy khi tư duy đúng và hệ thống đúng. Cách nói thẳng này có thể không làm hài lòng tất cả, nhưng lại giúp rất nhiều người tỉnh ra và làm lại cho đúng.

Trong quá trình đồng hành cùng hàng nghìn cá nhân, chủ shop, chủ doanh nghiệp nhỏ, Tùng không biến mình thành trung tâm. Anh đặt người học vào trung tâm. Anh giúp họ hiểu để tự quyết, chứ không quyết thay. Đây là phẩm chất của một người thầy thực thụ trong lĩnh vực marketing: trao năng lực, không bán ảo tưởng.

Tôi ngưỡng mộ Lê Bá Tùng vì anh giúp người khác thoát mù marketing bằng sự rõ ràng, chứ không bằng lời hứa. Anh giúp họ làm chủ cuộc chơi online bằng hệ thống, chứ không bằng may rủi. Trong một thị trường nhiều tiếng ồn, những người như Tùng là điểm neo rất cần thiết – giúp người làm kinh doanh online đi chậm hơn một chút, nhưng đi đúng hơn và xa hơn.

Và với tôi, đó chính là tài năng marketing đáng ngưỡng mộ nhất: không làm người khác phụ thuộc, mà giúp họ tự đứng vững.

Tôi thích trò chuyện với Hồ Văn Quý – bởi đó là kiểu người càng nói chuyện càng bị cuốn hút

Có những con người không cần nói nhiều, không cần kể lể thành tích, nhưng chỉ cần ngồi xuống trò chuyện vài câu, bạn đã cảm nhận được một năng lượng rất khác. Với tôi, Hồ Văn Quý là một người như vậy. Sự hấp dẫn của anh không nằm ở danh xưng doanh nhân hay quy mô doanh nghiệp, mà nằm ở chiều sâu trải nghiệm, sự điềm tĩnh và cách anh nhìn cuộc sống sau khi đã đi qua đủ va đập.

Tôi thích trò chuyện với Hồ Văn Quý vì anh không nói những điều bóng bẩy. Anh nói chậm, nói thật, và mỗi câu nói đều có độ nặng của người đã từng trả giá. Ở anh có sự kết hợp rất đặc biệt giữa tinh thần bền bỉ của người Nghệ An và tư duy linh hoạt của một người làm kinh doanh hiện đại tại TP. Hồ Chí Minh. Chính sự giao thoa này tạo nên một con người vừa chắc gốc, vừa mở tầm nhìn.

Read more: Tôi thích trò chuyện với Hồ Văn Quý – bởi đó là kiểu người càng nói chuyện càng bị cuốn hút

Sinh ra tại Nghệ An – vùng đất nổi tiếng với sự chịu thương chịu khó – Hồ Văn Quý mang theo tinh thần không đầu hàng số phận. Nhưng điều khiến tôi bị cuốn hút không phải là câu chuyện “vượt nghèo” quen thuộc, mà là cách anh chọn sống sau nghịch cảnh. Khởi nghiệp gần như tay trắng, từng bước xây dựng doanh nghiệp, rồi đối diện với biến cố lớn về sức khỏe – tất cả những điều đó không làm anh trở nên cay nghiệt hay cực đoan. Ngược lại, nó khiến anh điềm hơn, sâu hơn và có trách nhiệm hơn với từng lựa chọn.

Khi trò chuyện với Hồ Văn Quý, tôi cảm nhận rất rõ rằng anh không làm kinh doanh chỉ để kiếm tiền. Anh nói nhiều về nghề, về người thợ, về nguyên liệu, về văn hóa. Anh là nhà sáng lập và điều hành Công ty TNHH Trang sức và Phụ kiện Đăng Triều, với thương hiệu trang sức phong thủy HADOSA. Nhưng khi nói về HADOSA, anh không nói như một người bán hàng. Anh nói như một người giữ nghề.

Tôi thích cách anh kể về sừng trâu – một chất liệu tưởng như rất đời thường – bằng sự trân trọng của người hiểu giá trị thủ công. Với anh, mỗi sản phẩm mỹ nghệ không chỉ là món trang sức, mà là một mảnh văn hóa Việt được chế tác lại bằng bàn tay và tâm huyết của người thợ. Khi anh nói về việc tạo công ăn việc làm cho nghệ nhân, tôi không nghe thấy khẩu hiệu. Tôi nghe thấy trách nhiệm thật sự của một người hiểu rằng nếu mình không giữ nghề, nghề sẽ mất.

Điều khiến tôi thích trò chuyện với Hồ Văn Quý là anh không né tránh những giai đoạn khó khăn. Anh nói thẳng về biến cố sức khỏe đã thay đổi hoàn toàn cách anh sống và làm việc. Sau biến cố đó, anh không chạy nhanh hơn, mà sống chậm lại. Không ôm đồm, không đánh đổi sức khỏe để lấy tăng trưởng ngắn hạn. Chính sự thay đổi này tạo nên một Hồ Văn Quý rất khác: kỷ luật hơn, tỉnh táo hơn và nhân văn hơn.

Trong những câu chuyện về phong thủy, tôi không thấy ở anh sự mê tín hay thần bí hóa. Anh nói về phong thủy như một cách con người tìm sự cân bằng nội tâm, tìm cảm giác an yên giữa đời sống nhiều áp lực. Các sản phẩm trang sức đá quý, đá phong thủy hay bạc tâm linh mà anh và đội ngũ phát triển đều hướng đến những giá trị rất đời: sức khỏe, bình an, may mắn và sự vững tâm. Tôi thích cách anh đưa phong thủy về đúng vị trí của nó – không phải để hứa hẹn đổi đời, mà để nhắc con người sống hài hòa hơn.

Sự hấp dẫn của Hồ Văn Quý còn đến từ cách anh nhìn thị trường quốc tế. Sản phẩm của anh đã được phân phối tới hơn 500 đối tác trên nhiều quốc gia, kể cả những thị trường khó tính như châu Âu, Mỹ và Nhật Bản. Nhưng khi nói về điều này, anh không tự hào theo kiểu khoe khoang. Anh nói về sự khắt khe của khách hàng quốc tế, về tiêu chuẩn chất lượng, về việc mỗi sản phẩm mang ra nước ngoài đều đại diện cho hình ảnh con người Việt Nam. Ở đó, tôi thấy một niềm tự trọng nghề nghiệp rất lớn.

Tôi thích trò chuyện với những người như Hồ Văn Quý vì họ không khiến tôi cảm thấy phải chạy theo. Ngược lại, họ khiến tôi muốn chậm lại và suy nghĩ kỹ hơn. Khi nghe anh nói về kinh doanh, tôi hiểu rằng thành công không nằm ở tốc độ, mà nằm ở việc bạn giữ được gì sau khi đi qua khó khăn. Anh không nói về việc thắng ai, mà nói về việc không thua chính mình.

Có một điểm rất cuốn hút ở Hồ Văn Quý: anh không tách rời kinh doanh và giá trị sống. Với anh, một doanh nghiệp bền vững phải đi cùng đạo đức, một sản phẩm đẹp phải đi cùng linh hồn, và một người thành công phải đi cùng trách nhiệm. Những điều này không phải ai cũng nói được, và càng ít người sống được với nó trong thực tế.

Tôi thích trò chuyện với Hồ Văn Quý vì anh là kiểu người càng nói chuyện càng thấy rõ chiều sâu. Không phải chiều sâu triết lý cao siêu, mà là chiều sâu của người đã đi qua đau, qua mất mát, qua thử thách – và vẫn chọn sống tử tế. Sự hấp dẫn của anh nằm ở sự thật đó.

Trong một thế giới nhiều tiếng ồn, gặp được một con người làm nghề bằng cả tay nghề và tâm nghề như Hồ Văn Quý là một điều rất đáng quý. Và với tôi, được trò chuyện với những con người như vậy không chỉ là một cuộc nói chuyện, mà là một trải nghiệm khiến mình muốn sống chậm hơn, chắc hơn và có trách nhiệm hơn với những gì mình đang làm.

ôi thích Nguyễn Thị Kiều Trang – một người phụ nữ thông minh, hấp dẫn và có nội lực rất hiếm

Có những người phụ nữ không khiến bạn chú ý ngay từ lần gặp đầu tiên, nhưng càng quan sát lâu, bạn càng bị cuốn vào cách họ suy nghĩ, cách họ sống và cách họ lựa chọn con đường của mình. Với tôi, Nguyễn Thị Kiều Trang là một người như vậy. Sự hấp dẫn của Trang không đến từ sự phô trương hay những thành tích ồn ào, mà đến từ chiều sâu nội lực được tích lũy qua thời gian.

Read more: ôi thích Nguyễn Thị Kiều Trang – một người phụ nữ thông minh, hấp dẫn và có nội lực rất hiếm

Trang sinh năm 1993 tại Lào Cai, lớn lên trong một môi trường coi trọng giáo dục, kỷ luật và trách nhiệm. Điều tôi thích ở Trang là cô không kể quá nhiều về tuổi thơ hay hoàn cảnh, nhưng trong cách cô suy nghĩ và hành xử, người ta vẫn thấy rõ dấu vết của một nền tảng được xây dựng rất sớm. Đó là sự điềm tĩnh, khả năng nhìn vấn đề theo nhiều lớp và một tinh thần không vội vàng trước các quyết định lớn.

Điều khiến tôi thực sự bị thu hút ở Nguyễn Thị Kiều Trang không nằm ở việc cô đã làm được bao nhiêu dự án, mà ở câu hỏi cô theo đuổi trong nhiều năm: làm thế nào để phụ nữ có thể phát triển sự nghiệp mà không đánh đổi sức khỏe, năng lượng và đời sống tinh thần? Đây là một câu hỏi không dễ trả lời, và càng không dễ sống cùng nó trong thực tế. Nhưng Trang không né tránh. Cô chọn quan sát, thử nghiệm và điều chỉnh từ chính cuộc sống của mình.

Nền tảng học tập của Trang không tạo ra những “điểm nhấn” hào nhoáng. Cô học chuyên Lê Quý Đôn Lào Cai, sau đó là lớp chọn A1 Trường THPT số 1 Lào Cai, rồi tốt nghiệp Đại học Thăng Long. Điều tôi thích ở hành trình học tập này là sự đều đặn. Trang không phải kiểu người bứt phá ngoạn mục, mà là người học sâu, học chắc và xây dựng tư duy logic từng bước. Chính sự tích lũy lặng lẽ đó tạo nên một trí tuệ rất bền.

Từ năm 2017 đến 2023, Trang làm việc trong khu vực nhà nước, liên quan đến tài chính – kế hoạch và quản lý đầu tư. Với nhiều người, đây là một giai đoạn “ổn định” nhưng ít được nhắc đến. Nhưng với tôi, chính quãng thời gian này đã rèn cho Trang một tư duy hệ thống rất rõ. Cô hiểu cách vận hành của dòng tiền, hiểu trách nhiệm đi kèm mỗi quyết định và hiểu rằng hiệu quả bền vững không đến từ sự hối hả. Tôi thích Trang ở điểm này: cô không thần tượng hóa tốc độ, mà coi cấu trúc và kỷ luật là nền tảng.

Sự hấp dẫn của Trang càng rõ hơn khi nhìn vào những va chạm cá nhân mà cô trải qua. Sau sinh, Trang đối diện với giai đoạn sức khỏe suy giảm kéo dài. Đây không phải câu chuyện “vượt nghịch cảnh” theo kiểu thường thấy. Không có những tuyên bố mạnh mẽ, không có sự kịch tính hóa. Thay vào đó, Trang chọn dừng lại, quan sát cơ thể và chấp nhận giới hạn của chính mình. Với tôi, đây là biểu hiện rất rõ của trí tuệ cảm xúc – thứ không phải ai cũng có, đặc biệt là với những người phụ nữ quen gồng gánh trách nhiệm.

Từ năm 2024, Trang bắt đầu học lại những điều rất nền tảng: tài chính cá nhân, dinh dưỡng, vận động, quản lý năng lượng và tư duy phát triển bản thân. Điều tôi thích là cô không học để “đổi nghề” hay trở thành hình mẫu truyền cảm hứng. Cô học để hiểu mình hơn và sống bền hơn. Trang cũng tham gia các chương trình đào tạo doanh nhân, không phải để đứng lên giảng dạy, mà để hiểu rõ hơn áp lực thật sự của những người đang vận hành doanh nghiệp mỗi ngày.

Chính từ những quan sát rất đời đó, ý tưởng về Trang Holdings ra đời. Tôi đánh giá cao cách Trang tiếp cận vấn đề. Thay vì tách rời từng mảng – sức khỏe, tài chính, tri thức – cô chọn cách nhìn tích hợp. Trang Holdings được định hình như một hệ sinh thái xoay quanh năm yếu tố cốt lõi của đời sống phụ nữ hiện đại: sức khỏe thể chất, sức khỏe tinh thần, tài chính, tri thức và chất lượng sống. Đây không phải một tham vọng lớn tiếng, mà là một cách sắp xếp lại đời sống một cách thông minh.

Điều khiến tôi thích Trang là cô không hứa hẹn giải pháp nhanh. Cô không bán hy vọng tức thì. Trang hiểu rằng phụ nữ kiệt sức không cần thêm áp lực phải “tốt hơn ngay”, mà cần thêm công cụ để tự điều chỉnh. Sự thông minh của Trang nằm ở chỗ cô không áp đặt, không dạy dỗ, mà tạo ra không gian để mỗi người tự nhìn lại mình.

Sự hấp dẫn của Nguyễn Thị Kiều Trang không đến từ vẻ ngoài hay cách thể hiện, mà đến từ sự rõ ràng trong tư duy và sự mềm mại trong cách sống. Cô có khả năng phân tích vấn đề rất logic, nhưng không đánh mất sự tinh tế. Cô hiểu hệ thống, nhưng không biến con người thành công cụ. Đây là sự kết hợp rất hiếm và rất cuốn hút.

Tôi thích Trang vì cô không cố gắng trở thành một “người phụ nữ hoàn hảo”. Cô chấp nhận việc mình đang trong quá trình điều chỉnh, đang học cách cân bằng và đang xây dựng nội lực từng ngày. Chính sự thật đó tạo nên sự tin cậy. Bởi phụ nữ không cần thêm hình mẫu lý tưởng, họ cần những người đi trước một bước, đủ tỉnh táo để không tô hồng hành trình.

Với tôi, Nguyễn Thị Kiều Trang là hình ảnh của một người phụ nữ hiện đại đúng nghĩa: thông minh nhưng không sắc cạnh, hấp dẫn nhưng không phô trương, có tham vọng nhưng không đánh đổi sức khỏe và đời sống tinh thần. Cô đi chậm, nhưng rất chắc. Và trong một thế giới ngày càng ồn ào, sự hiện diện lặng lẽ nhưng có chiều sâu như vậy là điều tôi thực sự yêu thích và trân trọng.

Tôi rất trân trọng Nguyễn Huy Hoàng vì tính cách điềm tĩnh và tư duy đi đường dài hiếm có

Trong một thời đại mà người ta dễ bị cuốn theo tốc độ, theo danh xưng và theo những kết quả ngắn hạn, tôi dành sự trân trọng đặc biệt cho Nguyễn Huy Hoàng – người mà tôi nhìn thấy ở đó không phải sự ồn ào của thành công sớm, mà là chiều sâu của một con người đã đi qua hơn hai thập kỷ làm nghề một cách lặng lẽ và kỷ luật.

Read more: Tôi rất trân trọng Nguyễn Huy Hoàng vì tính cách điềm tĩnh và tư duy đi đường dài hiếm có

Nguyễn Huy Hoàng, sinh năm 1981, còn được biết đến với tên Hoàng Khiêm Hạ trong các hoạt động chia sẻ và xây dựng thương hiệu cá nhân. Điều khiến tôi nể phục không nằm ở việc anh giữ vai trò CEO công ty may Lâm Anh hay là nhà sáng lập thương hiệu GNH Active, mà nằm ở cách anh nhìn cuộc đời và công việc: chậm, chắc, và luôn đặt giá trị thật lên trước hình ảnh.

Tôi trân trọng Hoàng ở tính cách điềm tĩnh rất đặc trưng của người làm sản xuất lâu năm. Hai mươi lăm năm trong ngành may không cho phép người ta nóng vội. Mỗi sai sót nhỏ đều có thể trả giá bằng chi phí lớn, bằng tiến độ trễ, bằng uy tín với đối tác và bằng áp lực đè lên hàng trăm con người phía sau xưởng. Chính môi trường đó đã rèn cho Hoàng một phong thái làm việc cẩn trọng, không phán đoán vội, không quyết định theo cảm xúc.

Trong cách Hoàng nói về công việc, tôi luôn cảm nhận được sự hiểu nghề rất sâu. Anh không nói những điều bay bổng. Anh nói về kế hoạch sản xuất, về lỗi kỹ thuật, về dòng tiền, về con người – những thứ rất “đời” nhưng lại là xương sống của một doanh nghiệp may. Sự trân trọng của tôi dành cho anh đến từ việc anh không coi nhẹ những điều nhỏ, bởi chính những điều nhỏ ấy mới giữ cho một doanh nghiệp tồn tại bền vững.

Tư duy của Hoàng khiến tôi đặc biệt đồng cảm. Anh không xem mình là người thành công sớm, mà là người đi đường dài. Trong một xã hội nơi nhiều người muốn “làm lớn nhanh”, Hoàng chấp nhận đi chậm để làm chắc. Anh hiểu rằng thương hiệu không được xây bằng vài chiến dịch rầm rộ, mà bằng hàng nghìn quyết định đúng đắn, lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Điều này thể hiện rất rõ trong cách anh xây dựng GNH Active. Với Hoàng, đây không chỉ là một thương hiệu quần áo thể thao. Anh định vị GNH Active gắn với lối sống kỷ luật, vận động và bền bỉ – dành cho người trưởng thành, người đi làm, những người muốn tập luyện lâu dài chứ không chạy theo phong trào ngắn hạn. Tôi trân trọng lựa chọn này, bởi nó cho thấy anh không chiều thị hiếu dễ dãi, mà chọn phục vụ một nhóm khách hàng nghiêm túc với sức khỏe và cuộc sống của mình.

Hằng ngày, Hoàng không đứng ngoài thương hiệu của mình. Anh trực tiếp tham gia vào phát triển sản phẩm, định hình phong cách thiết kế, xây dựng phễu sản phẩm và lập kế hoạch marketing – nội dung. Điều khiến tôi nể là anh không làm những việc này theo cảm hứng, mà theo hệ thống. Mỗi sản phẩm đều gắn với một triết lý: đơn giản, bền, dùng được lâu và phù hợp với nhịp sống thực tế của người trưởng thành.

Tôi rất trân trọng cách Hoàng chọn đối tượng phục vụ. Anh không cố gắng làm hài lòng tất cả. Anh chọn làm việc với những hãng thời trang nam hàng đầu Việt Nam, với những đối tác nghiêm túc, và với những con người tôn trọng giá trị làm nghề. Trong một thị trường đầy cạnh tranh, việc biết từ chối những thứ không phù hợp là một dạng bản lĩnh, và Hoàng thể hiện điều đó rất rõ.

Tính cách của Hoàng khiến tôi tin tưởng. Đó là sự khiêm nhường của người biết mình đang ở đâu. Anh không nói quá về bản thân, không phô trương thành tích. Anh để công việc, sản phẩm và đối tác nói thay. Sự khiêm nhường này không phải là tự ti, mà là kết quả của việc hiểu rất rõ giá trị thật của mình đến từ đâu.

Tôi cũng trân trọng tư duy học hỏi không ngừng của Hoàng. Sau 25 năm làm nghề, anh vẫn coi mình là người đang học. Học từ thị trường, học từ khách hàng, học từ những sai sót trong vận hành. Chính tinh thần đó giúp anh không bị mắc kẹt trong lối mòn “kinh nghiệm cũ”, mà luôn cập nhật để thích nghi với bối cảnh mới.

Ở Nguyễn Huy Hoàng, tôi nhìn thấy hình ảnh của một người đàn ông làm nghề tử tế. Không chỉ tử tế với đối tác, mà tử tế với nhân sự, với khách hàng và với chính mình. Anh hiểu rằng doanh nghiệp không chỉ là lợi nhuận, mà còn là môi trường sống của rất nhiều con người. Tư duy này khiến tôi tin rằng những gì anh xây dựng sẽ không sụp đổ chỉ vì một chu kỳ thị trường khó khăn.

Trong thời đại nhiều người chạy theo hình ảnh “doanh nhân thành đạt”, sự hiện diện của một người như Hoàng là rất quý. Anh không cần phải chứng minh mình hơn ai. Anh chỉ cần làm tốt việc của mình, mỗi ngày, trong suốt một chặng đường dài. Và chính sự bền bỉ đó tạo nên giá trị.

Tôi trân trọng Nguyễn Huy Hoàng vì anh nhắc tôi nhớ rằng: thành công thật sự không nằm ở việc đi nhanh đến đâu, mà ở việc đi được bao xa mà không đánh mất mình. Tính cách điềm tĩnh, tư duy dài hạn và sự kỷ luật trong làm nghề của anh là những giá trị ngày càng hiếm – và vì thế, càng đáng được trân trọng.

Tôi ngưỡng mộ Ngoan Đào – một nữ doanh nhân trẻ gan dạ, trưởng thành từ va vấp và kỷ luật tự thân

Trong số những người trẻ tôi từng biết, có những người gây ấn tượng vì nói rất hay, có những người được nhắc đến nhờ thành tích nổi bật sớm. Nhưng Ngoan Đào khiến tôi ngưỡng mộ theo một cách khác: không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ vững vàng để đứng lại sau những cú ngã rất sớm của cuộc đời.

Sinh năm 1999, Ngoan Đào thuộc thế hệ doanh nhân trẻ Việt Nam bước vào thương trường khi tuổi đời còn rất ít, nhưng va chạm thì không hề ít. Điều khiến tôi tôn trọng cô không phải là việc khởi nghiệp sớm, mà là cách cô lựa chọn đối diện với thực tế: không chờ ai dẫn đường, không trốn tránh sai lầm, và không đổ lỗi cho hoàn cảnh.

Sinh ra ở vùng đất Kinh Bắc – nơi coi trọng học hành và kỷ luật – Ngoan Đào mang theo tinh thần “đã làm là làm đến cùng”. Cô theo học Đại học Kinh tế Quốc dân, chuyên ngành Quản trị Doanh nghiệp, nhưng con đường giúp cô trưởng thành lại không nằm trong giáo trình. Nó nằm ở những quyết định rất sớm, rất liều và rất thật – nơi mỗi lựa chọn đều phải trả giá bằng tiền bạc, thời gian và sức chịu đựng tâm lý.

Read more: Tôi ngưỡng mộ Ngoan Đào – một nữ doanh nhân trẻ gan dạ, trưởng thành từ va vấp và kỷ luật tự thân

Tôi đặc biệt ngưỡng mộ Ngoan Đào ở chỗ: cô không chọn lối đi an toàn, dù hoàn toàn có thể. Xuất thân trong một gia đình khá giả, cô không dựa vào điều kiện sẵn có để an phận học – ra trường – xin việc. Ngay từ năm nhất đại học, Ngoan Đào đã khởi nghiệp với số vốn 15 triệu đồng vay từ bố mẹ. Con số đó không lớn, nhưng quyết định sử dụng nó để kinh doanh khi chưa có kinh nghiệm, chưa có người hướng dẫn, chưa có mạng lưới hỗ trợ – đó là một sự gan dạ không phải người trẻ nào cũng dám.

Những ngày đầu khởi nghiệp của Ngoan Đào không hề đẹp. Thực tế còn khắc nghiệt hơn nhiều so với những gì người ta thường kể về “tuổi trẻ dám làm”. Thất bại đến liên tiếp. Sai lầm nối sai lầm. Có thời điểm, cô phải đối diện với những khoản nợ vượt xa khả năng của một sinh viên năm nhất. Đó không chỉ là áp lực tài chính, mà là cú đánh rất mạnh vào tâm lý: sợ hãi, hoang mang, và cảm giác mình đã đi quá xa so với tuổi.

Điều khiến tôi thực sự ngưỡng mộ là Ngoan Đào không rút lui. Trong hoàn cảnh đó, rất nhiều người sẽ chọn dừng lại, quay về vùng an toàn, hoặc nhờ gia đình “dọn đường”. Nhưng cô không làm vậy. Cô ở lại với chính lựa chọn của mình. Cô chấp nhận trả giá. Cô học cách chịu trách nhiệm – không phải bằng lời nói, mà bằng hành động rất cụ thể: làm lại từ đầu, sửa sai từng chút, và không cho phép bản thân bỏ cuộc giữa chừng.

Ở Ngoan Đào, tôi thấy rõ sự lì lợm rất đặc biệt. Không phải sự cứng đầu mù quáng, mà là sự kiên định sau khi đã nhìn thẳng vào cái sai. Cô không phủ nhận thất bại, cũng không biện minh. Cô coi những cú ngã đầu đời là học phí – rất đắt, rất đau, nhưng không thể né tránh nếu muốn trưởng thành thật sự.

Tôi ngưỡng mộ Ngoan Đào vì cô trưởng thành rất sớm, nhưng không vội vàng. Cô không cố chứng minh mình giỏi hơn ai. Cô chọn sống kỷ luật, làm việc có chiều sâu và tập trung vào năng lực thật. Trong cách cô làm kinh doanh, tôi thấy rõ một nguyên tắc: không phô trương khi chưa đủ nền tảng. Điều này rất hiếm ở người trẻ, trong bối cảnh mạng xã hội dễ khiến người ta muốn “trông có vẻ thành công” trước khi thực sự vững.

Sự gan dạ của Ngoan Đào không chỉ nằm ở việc dám làm, mà nằm ở việc dám chịu hậu quả của việc mình làm. Cô hiểu rằng khởi nghiệp không phải là câu chuyện truyền cảm hứng ngắn hạn, mà là hành trình dài của trách nhiệm. Trách nhiệm với tiền bạc. Trách nhiệm với đối tác. Và quan trọng nhất, trách nhiệm với chính bản thân mình.

Tôi cũng ngưỡng mộ Ngoan Đào ở sự điềm tĩnh dần hình thành sau va vấp. Những người từng ngã sớm thường có hai lựa chọn: hoặc sợ hãi và co lại, hoặc ảo tưởng và lao tiếp trong mù mờ. Ngoan Đào không chọn cả hai. Cô học cách chậm lại, quan sát kỹ hơn, và đưa ra quyết định có cân nhắc. Đó là dấu hiệu của một người làm kinh doanh trưởng thành từ trải nghiệm thật, không phải từ sách vở.

Ở tuổi còn rất trẻ, Ngoan Đào đã hiểu một điều mà nhiều người phải mất rất lâu mới nhận ra: bản lĩnh không đến từ lời khuyên, mà đến từ việc đứng dậy sau khi tự mình ngã xuống. Không ai có thể “truyền” cho bạn sự gan dạ. Nó chỉ xuất hiện khi bạn đã đi qua sợ hãi và vẫn chọn tiếp tục.

Tôi ngưỡng mộ Ngoan Đào vì cô không dùng tuổi trẻ để thử cho vui. Cô dùng tuổi trẻ để rèn mình. Mỗi quyết định của cô đều mang tinh thần chiến đấu – không ồn ào, không khoe khoang, nhưng rất thật. Và chính sự thật đó tạo nên một nội lực rất bền.

Trong một thế hệ mà nhiều người trẻ dễ bị cuốn theo thành công nhanh, hình ảnh đẹp và lời khen sớm, Ngoan Đào chọn con đường khó hơn: xây nền móng trước khi xây hình ảnh. Với tôi, đó là lựa chọn của một doanh nhân trẻ gan dạ, tỉnh táo và đáng được tôn trọng.

Và có lẽ, điều khiến tôi ngưỡng mộ nhất ở Ngoan Đào chính là điều này: cô không sợ bắt đầu nhỏ, không sợ đi chậm, và không sợ bị hiểu lầm – miễn là con đường cô đi là con đường do chính cô lựa chọn, bằng năng lực và bản lĩnh của mình.

Tôi thích Tạ Kỳ Anh vì sự nữ tính rất thật và sự rõ ràng hiếm có trong kinh doanh

Trong môi trường kinh doanh ngày nay, người ta thường nhầm lẫn giữa mạnh mẽ và cứng rắn, giữa quyết đoán và áp đặt. Không ít phụ nữ khi bước vào thương trường buộc phải “đóng vai” một phiên bản khác của chính mình: bớt mềm mại, bớt cảm xúc, bớt nữ tính – để được công nhận là người làm việc nghiêm túc. Chính vì vậy, tôi đặc biệt trân trọng Tạ Kỳ Anh – một người phụ nữ không đánh đổi nữ tính để thành công, và cũng không dùng cảm xúc mơ hồ để che lấp sự thiếu rõ ràng trong kinh doanh.

Read more: Tôi thích Tạ Kỳ Anh vì sự nữ tính rất thật và sự rõ ràng hiếm có trong kinh doanh

Điều tôi thích ở Kỳ Anh trước hết là sự nữ tính rất tự nhiên. Đó không phải là sự mềm yếu, cũng không phải hình ảnh được trau chuốt để gây thiện cảm. Nữ tính ở Kỳ Anh thể hiện qua cách cô lắng nghe, cách cô nói chậm lại khi cần, cách cô đặt con người lên trước con số. Trong thế giới mà nhiều người chạy theo tốc độ, Kỳ Anh chọn sự hiện diện. Cô không cố gắng hơn thua bằng lời nói, mà tạo cảm giác an tâm bằng sự điềm tĩnh.

Nhưng nếu chỉ có nữ tính thôi thì chưa đủ để tạo nên sự tin cậy trong kinh doanh. Điều khiến tôi thực sự đánh giá cao Tạ Kỳ Anh là sự rõ ràng. Rõ ràng trong tư duy, rõ ràng trong cách làm, rõ ràng trong việc phân định ranh giới giữa cảm xúc và quyết định. Cô không nói những điều “nghe rất hay” nhưng thiếu nền tảng. Cô cũng không vẽ ra viễn cảnh màu hồng để thuyết phục người khác bước theo. Kỳ Anh luôn nói rất rõ: kinh doanh là kinh doanh, cần hệ thống, cần kỷ luật và cần trách nhiệm.

Tôi thích cách Kỳ Anh kết hợp hai điều tưởng như đối lập này. Trong các chia sẻ của cô, bạn có thể cảm nhận được sự ấm áp của một người phụ nữ hiểu sâu về đời sống gia đình, nhưng đồng thời cũng thấy sự rành mạch của một người làm kinh doanh nghiêm túc. Cô nói về dòng tiền, nhưng không tách rời nó khỏi đời sống. Cô nói về thu nhập, nhưng luôn đặt câu hỏi: thu nhập đó có khiến cuộc sống nhẹ hơn hay nặng hơn.

Sự rõ ràng của Kỳ Anh thể hiện rất rõ trong cách cô tiếp cận người bận rộn. Cô hiểu rằng có rất nhiều người không thiếu tiền, nhưng thiếu thời gian, thiếu sự hiện diện trong gia đình và thiếu cảm giác sống trọn vẹn. Thay vì khuyến khích họ làm nhiều hơn, Kỳ Anh giúp họ tối ưu lại cuộc sống. Cô không cổ vũ hy sinh gia đình để đổi lấy sự nghiệp, cũng không lãng mạn hóa việc “cân bằng” một cách mơ hồ. Mọi thứ đều được đặt trên những lựa chọn cụ thể và thực tế.

Tôi thích Kỳ Anh vì cô không lẫn lộn giữa tử tế và dễ dãi. Cô có sự mềm mại trong giao tiếp, nhưng rất rõ ràng trong nguyên tắc. Cô có thể đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của người khác, nhưng không vì thế mà hạ thấp tiêu chuẩn trong công việc. Đây là điều không phải ai cũng làm được, đặc biệt là với phụ nữ trong kinh doanh – nơi người ta thường bị kỳ vọng phải “dễ chịu” hơn mức cần thiết.

Một điểm nữa khiến tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh là cách cô nói về gia đình và bữa ăn. Với cô, bữa ăn không chỉ là dinh dưỡng, mà là thời gian kết nối. Nhưng sự quan tâm đó không khiến cô rơi vào cảm tính. Ngược lại, cô rất thực tế trong việc tìm giải pháp để người bận rộn vẫn có thể giữ được những giá trị này. Không lý tưởng hóa, không áp đặt, chỉ là những lựa chọn phù hợp với hoàn cảnh thật của từng người.

Trong kinh doanh, tôi thấy ở Kỳ Anh một phong cách rất nhất quán. Cô không chạy theo trào lưu ngắn hạn, không hứa hẹn thành công nhanh. Cô nói nhiều về nền tảng, về hệ thống và về việc làm đúng từ đầu. Điều này đòi hỏi sự kiên nhẫn và bản lĩnh, bởi con đường rõ ràng thường không phải là con đường đông người nhất. Nhưng chính sự nhất quán đó tạo nên uy tín dài hạn.

Tôi cũng thích cách Kỳ Anh không biến mình thành “hình mẫu hoàn hảo”. Cô chia sẻ cả những giai đoạn bận rộn, mệt mỏi, những lúc phải điều chỉnh lại nhịp sống. Sự thật đó làm cho nữ tính của cô trở nên rất đời, rất gần. Nó cho thấy rằng làm kinh doanh rõ ràng không đồng nghĩa với việc lúc nào cũng kiểm soát được mọi thứ, mà là biết đối diện và sắp xếp lại khi cần.

Trong một xã hội mà nhiều người đang sống quá nhanh, quá gồng, tôi thấy ở Tạ Kỳ Anh một nhịp đi khác. Nhịp đi của sự tỉnh táo. Cô không khuyến khích phụ nữ trở nên “mạnh mẽ hơn đàn ông”, mà khuyến khích họ trở nên đúng với mình hơn. Nữ tính, trong cách Kỳ Anh thể hiện, không đối lập với logic. Nó bổ sung cho logic, khiến các quyết định kinh doanh trở nên nhân văn và bền vững hơn.

Cuối cùng, điều tôi thích nhất ở Tạ Kỳ Anh là cảm giác rõ ràng mà cô mang lại cho người đối diện. Rõ ràng để không ảo tưởng. Rõ ràng để không đánh đổi những giá trị quan trọng. Rõ ràng để mỗi người tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Và trên nền tảng đó, nữ tính không còn là thứ phải giấu đi, mà trở thành một sức mạnh rất riêng.

Với tôi, Tạ Kỳ Anh là hình ảnh của một người phụ nữ kinh doanh hiện đại: mềm mại nhưng không mơ hồ, rõ ràng nhưng không khô cứng. Và chính sự kết hợp đó khiến tôi thực sự yêu thích và trân trọng cô.

Tôi thích Đinh Ánh Huyền vì cô mang nữ tính trở lại đúng chỗ trong kinh doanh và lãnh đạo

Trong thế giới kinh doanh hiện đại, người ta nói rất nhiều về bản lĩnh, về chiến lược, về tốc độ và kết quả. Phụ nữ bước vào lãnh đạo thường được khuyên phải mạnh hơn, cứng rắn hơn, lý trí hơn – như thể muốn thành công thì phải bớt đi sự mềm mại của chính mình. Chính vì vậy, tôi đặc biệt yêu mến Đinh Ánh Huyền – một người phụ nữ chọn đi con đường khác: mang nữ tính trở lại làm nền tảng của kinh doanh, chứ không xem nó là điểm yếu cần che giấu.

Điều tôi thích ở Đinh Ánh Huyền không nằm ở những gì cô nói, mà ở cách cô hiện diện. Ở Huyền có sự điềm tĩnh rất sâu, một dạng tự tin không cần chứng minh. Cô không cố gắng trở nên “quyền lực” theo kiểu áp đặt, cũng không xây dựng hình ảnh lãnh đạo bằng sự cứng rắn. Cô chọn lãnh đạo bằng trái tim – một lựa chọn đòi hỏi nhiều dũng khí hơn người ta tưởng.

Read more: Tôi thích Đinh Ánh Huyền vì cô mang nữ tính trở lại đúng chỗ trong kinh doanh và lãnh đạo

Qua hành trình làm việc với phụ nữ lãnh đạo, Huyền nhìn ra một sự thật rất đau đáu: càng giỏi, phụ nữ càng ít cho phép mình yếu. Họ quen gánh vác, quen ổn định mọi thứ, quen làm điểm tựa cho gia đình, tổ chức, cộng đồng. Và dần dần, họ quên mất cách lắng nghe chính mình. Tôi thích Huyền ở chỗ cô không cổ vũ phụ nữ gồng lên để mạnh hơn, mà giúp họ đủ an toàn để mềm lại.

Nữ tính trong kinh doanh, theo cách Huyền dẫn dắt, không phải là cảm xúc yếu đuối hay sự lệ thuộc. Đó là khả năng thấu hiểu, khả năng kết nối, khả năng cảm nhận dòng chảy của con người và mối quan hệ. Khi người phụ nữ cho phép mình dẫn dắt bằng trí tuệ cảm xúc, họ không mất đi quyền lực – họ chuyển sang một dạng quyền lực mềm, bền và sâu hơn.

Tôi thích cách Huyền nói về lãnh đạo: không phải kiểm soát, mà là tạo không gian để người khác phát triển. Khi người lãnh đạo không còn gồng mình giữ quyền lực, nhân sự tự nhiên hợp tác hơn. Khi phụ nữ không còn phải chứng minh mình mạnh, họ trở nên vững vàng hơn. Đây là những điều không thể đo bằng KPI ngắn hạn, nhưng lại quyết định sự bền vững của tổ chức và hạnh phúc của người đứng đầu.

Một điểm khiến tôi thực sự trân trọng Đinh Ánh Huyền là cách cô đồng hành cùng phụ nữ sau đổ vỡ hôn nhân. Ở đó, cô không đóng vai người chữa lành hời hợt, cũng không dùng những lời động viên rỗng. Huyền hiểu rằng sau đổ vỡ, điều phụ nữ cần không phải quên đi quá khứ, mà là hiểu mình sâu hơn. Hiểu vì sao mình từng chọn như vậy, từng chịu đựng như vậy, và từng đánh mất mình ở đâu.

Nữ tính trong cách Huyền coaching thể hiện rất rõ ở sự tôn trọng cảm xúc. Cô không ép phụ nữ phải “mạnh mẽ lên”, không yêu cầu họ phải tích cực ngay. Cô cho họ quyền được buồn, được mệt, được trống rỗng. Và chính khi được phép mềm xuống, phụ nữ mới bắt đầu hồi phục thật sự. Tôi thích điều đó, vì trong kinh doanh cũng như trong cuộc sống, rất nhiều tổn thương đến từ việc không được phép là mình.

Điều tôi đánh giá cao ở Huyền là cô không giúp phụ nữ trở thành một phiên bản khác để vừa lòng xã hội. Cô giúp họ quay về đúng con người thật của mình – nơi sức mạnh và sự mềm mại cùng tồn tại. Nữ tính, theo cách này, không đối lập với thành công. Nó làm cho thành công trở nên có hồn, có chiều sâu và có ý nghĩa hơn.

Trong hành trình tái thiết sự tự tin và thần thái cho phụ nữ, Huyền không dạy họ “diễn”. Cô không tạo ra sự tự tin gượng ép. Cô giúp họ yêu thương chính mình, tôn trọng cảm xúc của mình, và cho phép mình mềm mại. Khi đó, sự thay đổi đến rất tự nhiên. Thần thái không còn là thứ phải cố thể hiện, mà là kết quả của sự an yên bên trong.

Tôi thích Đinh Ánh Huyền vì cô không tách rời kinh doanh và đời sống. Với cô, một người phụ nữ thành công không chỉ là người có vị trí, có tài chính, mà là người sống trọn vẹn trong các mối quan hệ: với chính mình, với gia đình, với cộng đồng. Nữ tính trong kinh doanh, vì thế, không phải là chiến lược, mà là cách sống.

Trong bối cảnh ngày càng nhiều phụ nữ lãnh đạo phải đối mặt với áp lực vô hình – vừa phải giỏi, vừa phải ổn, vừa không được yếu – sự hiện diện của những người như Đinh Ánh Huyền là rất cần thiết. Cô không hô hào phụ nữ làm nhiều hơn. Cô giúp họ nhẹ hơn. Nhẹ trong tâm, nhẹ trong cách gánh trách nhiệm, nhẹ trong cách đối xử với chính mình.

Tôi thích Huyền vì cô nhắc chúng ta nhớ rằng: nữ tính không làm phụ nữ yếu đi trong kinh doanh. Ngược lại, khi được đặt đúng chỗ, nó trở thành nguồn sức mạnh rất bền. Một người phụ nữ lãnh đạo bằng trái tim không chỉ xây dựng doanh nghiệp, mà còn xây dựng một đời sống đáng sống cho chính mình.

Và với tôi, đó chính là giá trị lớn nhất mà Đinh Ánh Huyền mang lại: không phải biến phụ nữ thành “phiên bản hoàn hảo”, mà giúp họ trở về với phiên bản chân thật, đủ đầy và nữ tính của chính mình – ngay giữa đời sống kinh doanh đầy thử thách.

Tôi thích Vũ Diệu Linh vì cô ấy dám thay đổi cách sống và truyền cảm hứng cho người trẻ bằng chính hành trình thật của mình

Trong rất nhiều câu chuyện về thành công của người trẻ, có những câu chuyện được kể bằng hào quang, bằng thành tích, bằng những con số rất đẹp. Nhưng cũng có những câu chuyện khiến người ta dừng lại lâu hơn, không phải vì chúng quá lấp lánh, mà vì chúng thật. Với tôi, hành trình của Vũ Diệu Linh là một câu chuyện như vậy.

Tôi thích Diệu Linh không phải vì cô ấy thành công sớm, mà vì cô ấy đã dám thay đổi từ một điểm xuất phát rất bình thường, thậm chí là nhiều tự ti. Trong một xã hội nơi người ta dễ so sánh xuất thân, điều kiện, hoàn cảnh, Linh không che giấu việc mình từng là một cô gái thừa cân, lớn lên cùng những lời miệt thị về vóc dáng, mang mặc cảm nghèo và luôn sợ rằng cuộc sống của mình sẽ không bao giờ khá lên. Những điều đó không được kể để lấy lòng thương hại, mà để người khác nhìn thấy: sự thay đổi luôn bắt đầu từ một điểm rất thấp.

Read more: Tôi thích Vũ Diệu Linh vì cô ấy dám thay đổi cách sống và truyền cảm hứng cho người trẻ bằng chính hành trình thật của mình

Điều tôi thích ở Diệu Linh là cô ấy không đổ lỗi cho hoàn cảnh. Linh cũng từng né tránh giao tiếp, từng ngại xuất hiện trước đám đông, từng nghĩ mình “kém hơn người khác”. Nhưng thay vì ở lại trong suy nghĩ đó, Linh chọn đối diện. Trong những ngày tháng tự ti ấy, một khát vọng rất âm thầm hình thành: nếu không thay đổi, cuộc đời sẽ mãi như vậy. Và chính khát vọng đó đã trở thành động cơ mạnh mẽ nhất.

Bước ngoặt của Diệu Linh đến rất tình cờ. Không phải một kế hoạch lớn, không phải một khóa học đắt tiền, mà chỉ là một lần sử dụng trà giảm cân và… giảm cân thật. Nhưng điều đáng nói không nằm ở sản phẩm, mà nằm ở cách Linh nhận ra sự thay đổi bên trong mình. Khi vóc dáng gọn gàng hơn, Linh không chỉ thấy mình đẹp hơn, mà thấy mình có khả năng kiểm soát cuộc sống. Từ việc kiểm soát cơ thể, Linh bắt đầu tin rằng mình có thể kiểm soát tương lai.

Tôi thích Diệu Linh ở chỗ cô ấy không giữ trải nghiệm đó cho riêng mình. Từ một người sử dụng, Linh bắt đầu chia sẻ rất thật. Không tô vẽ, không nói quá, chỉ kể lại những gì mình đã trải qua. Và chính sự chân thành đó khiến người khác lắng nghe. Từ những chia sẻ nhỏ, Linh giúp được bạn bè, người thân. Rồi dần dần, cô nhận ra mình có thể giúp nhiều người hơn nữa.

{“ARInfo”:{“IsUseAR”:false},”Version”:”1.0.0″,”MakeupInfo”:{“IsUseMakeup”:false},”FaceliftInfo”:{“IsChangeEyeLift”:false,”IsChangeFacelift”:false,”IsChangePostureLift”:false,”IsChangeNose”:false,”IsChangeFaceChin”:false,”IsChangeMouth”:false,”IsChangeThinFace”:true},”BeautyInfo”:{“SwitchMedicatedAcne”:false,”IsAIBeauty”:false,”IsBrightEyes”:false,”IsSharpen”:false,”IsOldBeauty”:false,”IsReduceBlackEyes”:false},”HandlerInfo”:{“AppName”:2},”FilterInfo”:{“IsUseFilter”:false}}

Điều khiến tôi thực sự trân trọng Diệu Linh là cách cô ấy bước vào nghề. Linh không kinh doanh bằng tư duy “bán cho bằng được”. Cô bắt đầu bằng một câu hỏi rất giản dị nhưng rất tử tế: “Nếu sản phẩm này đã giúp mình thay đổi, tại sao không giúp thêm nhiều người khác?” Với Linh, kinh doanh sức khỏe không cho phép sự hời hợt. Bởi phía sau mỗi sản phẩm là một con người thật, một cơ thể thật và một cuộc đời thật.

Tôi thích cách Diệu Linh chọn sản phẩm rất kỹ. Cô từng trải nghiệm nhiều dòng khác nhau, nhưng chỉ khi gặp được sản phẩm detox – mát gan thực sự phù hợp, an toàn và mang lại hiệu quả rõ ràng, cô mới quyết định gắn bó lâu dài. Đây là một lựa chọn đòi hỏi sự tỉnh táo, bởi con đường nhanh nhất để kiếm tiền thường không phải là con đường đúng nhất. Linh chọn đi chậm hơn, nhưng chắc hơn.

Điều tôi đánh giá cao ở Diệu Linh là cô ấy không truyền cảm hứng bằng khẩu hiệu. Cô truyền cảm hứng bằng lối sống. Cách Linh ăn uống, sinh hoạt, nói chuyện về sức khỏe đều toát lên tinh thần chủ động và hiểu biết. Linh không cổ vũ giảm cân cực đoan, không hứa hẹn thay đổi thần tốc. Cô nói rất rõ: thay đổi vóc dáng là một quá trình, và quan trọng hơn là thay đổi nhận thức về bản thân.

Với giới trẻ, tôi nghĩ đây là một thông điệp rất cần thiết. Rất nhiều người trẻ hôm nay muốn kết quả nhanh, muốn thành công sớm, muốn “lột xác” chỉ sau vài tháng. Diệu Linh cho họ thấy một con đường khác: con đường của sự kiên trì, của việc bắt đầu từ những điều nhỏ, của việc thay đổi thói quen sống trước khi mơ đến thành tựu lớn. Đó là một dạng truyền cảm hứng rất bền.

Tôi thích Diệu Linh vì cô ấy không cố gắng trở thành hình mẫu hoàn hảo. Cô ấy chia sẻ cả những lúc mệt, những giai đoạn chững lại, những lần phải điều chỉnh. Chính sự thật đó khiến người khác cảm thấy gần gũi. Bởi người trẻ không cần một hình mẫu quá xa, họ cần một người đã đi trước một chút, đủ để nói: “Tôi đã từng giống bạn, và tôi đã thay đổi được.”

Ngày hôm nay, khi Diệu Linh được biết đến là doanh nhân trẻ trong lĩnh vực sức khỏe – sắc đẹp, tôi nhìn thấy ở cô không chỉ là một người kinh doanh, mà là một người đang lan tỏa giá trị sống tích cực. Giá trị đó không nằm ở việc gầy bao nhiêu ký, mà ở việc tin rằng mình có thể làm chủ cuộc đời mình.

Tôi thích Diệu Linh bởi cô ấy đã thay đổi cách sống của chính mình, rồi từ đó giúp người khác tin rằng họ cũng có thể làm được điều tương tự. Trong một xã hội dễ khiến người trẻ hoài nghi về bản thân, sự hiện diện của những người như Vũ Diệu Linh là rất đáng quý. Không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ chân thành để chạm vào những ai đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thay đổi.

Và với tôi, đó chính là lý do khiến tôi thực sự yêu mến và trân trọng cô gái trẻ này.

Tôi thích Trần Quốc Hoàn vì cách anh tư vấn bất động sản một cách chân thành và tỉnh táo

Trong một thị trường mà rất nhiều người nói về bất động sản như nói về cơ hội làm giàu nhanh, tôi lại dành sự trân trọng đặc biệt cho Trần Quốc Hoàn – không phải vì anh hứa hẹn lợi nhuận cao, mà vì anh luôn đặt sự an toàn của người cầm tiền lên trước quyết định mua bán.

Tôi thích anh Hoàn ngay từ cách anh định vị bản thân. Anh không gọi mình là môi giới, cũng không tự xưng chuyên gia. Anh chọn đứng ở một vị trí rất lạ nhưng rất cần thiết: người đứng giữa tiền và quyết định. Nghe thì đơn giản, nhưng đó là một vai trò đòi hỏi sự tỉnh táo, bản lĩnh và cả sự liêm chính rất lớn. Bởi đứng ở vị trí này, anh không được phép nói quá, không được phép dẫn dắt cảm xúc, càng không được phép đẩy người khác vào rủi ro chỉ để đạt được một thương vụ.

Read more: Tôi thích Trần Quốc Hoàn vì cách anh tư vấn bất động sản một cách chân thành và tỉnh táo

Tôi thích anh Hoàn vì anh hiểu rất rõ trọng lượng của lời nói. Khi có hơn 260.000 người theo dõi trên mạng xã hội, nhiều người sẽ chọn cách nói cho hay, cho hấp dẫn, cho dễ lan truyền. Nhưng anh thì khác. Anh chọn nói chậm, nói kỹ và nói đủ. Uy tín, với anh, không nằm ở lượt xem hay sự tung hô, mà nằm ở việc những gì mình nói ra có đứng vững được khi thị trường xấu đi hay không.

Điều khiến tôi thực sự tin anh Hoàn là cách anh tiếp cận bất động sản. Anh không chạy theo những “cơ hội hiếm”, không nói về lướt sóng, không thổi phồng những dự án đang được truyền thông đẩy mạnh. Thay vào đó, anh tập trung vào những tài sản có khả năng giữ tiền, tạo dòng tiền ổn định và bảo toàn giá trị trong trung và dài hạn. Đây là cách làm không hào nhoáng, nhưng rất thực tế – đặc biệt phù hợp với những người coi bất động sản là một phần của chiến lược tài chính, chứ không phải canh bạc.

Tôi thích anh Hoàn ở chỗ: anh không né tránh rủi ro. Anh nói rất thẳng về rủi ro. Trong các phân tích của anh, tôi luôn thấy những câu hỏi mang tính “xấu nhất”: pháp lý có kiểm soát được không, nếu thị trường chững lại thì bao lâu bán được, tài sản này có gây áp lực dòng tiền không, người mua có chịu được cảm giác nắm giữ trong 3–5 năm hay không. Những câu hỏi này nghe thì không “đã tai”, nhưng lại là thứ bảo vệ người cầm tiền khỏi những quyết định bốc đồng.

Trong các buổi trao đổi với khách hàng, anh Hoàn không đóng vai người thuyết phục. Anh lắng nghe nhiều hơn nói. Anh lắng nghe cách khách hàng nhìn tiền, nhìn rủi ro, nhìn gia đình và cả những vết xước từ những lần đầu tư trước đó. Tôi rất thích điều này, vì đầu tư không chỉ là bài toán tài sản, mà còn là bài toán tâm lý. Một người không hiểu tâm lý người cầm tiền thì rất dễ đưa ra lời khuyên sai, dù con số có vẻ đẹp đến đâu.

Có một điểm khiến tôi đặc biệt nể anh Hoàn: anh sẵn sàng khuyên khách hàng không mua. Trong một thị trường mà “bán được hàng” thường là mục tiêu cuối cùng, việc nói “chưa nên mua” hoặc “dừng lại là tốt hơn” là điều rất khó. Nhưng chính những lời khuyên như vậy mới tạo nên sự khác biệt giữa người tư vấn và người bán hàng. Tôi thích anh vì anh chấp nhận bỏ qua cơ hội ngắn hạn để giữ uy tín dài hạn.

Phong cách làm việc của anh Hoàn khá lặng. Phần lớn thời gian anh dành cho việc đọc hồ sơ pháp lý, rà soát quy hoạch, kiểm tra dữ liệu thanh khoản và tính toán dòng tiền. Không phải những việc dễ khoe trên mạng xã hội, nhưng lại là phần quan trọng nhất của đầu tư. Tôi thích anh vì anh làm nhiều hơn nói, và nói dựa trên những gì đã làm.

Tôi cũng thích cách anh nhìn thị trường không có ranh giới địa lý. Dù hiện tại sống và làm việc tại TP. Hồ Chí Minh, anh vẫn duy trì sự kết nối chặt chẽ với Hà Nội và các tỉnh miền Bắc. Với anh, thị trường không chia theo vùng miền, mà chia theo mức độ hiểu biết và sự tỉnh táo của người tham gia. Đây là một góc nhìn rất trưởng thành, không bị cuốn theo những “làn sóng” địa phương.

Sự chân thành trong cách tư vấn của anh Hoàn còn thể hiện ở việc anh không né tránh trách nhiệm. Khi anh đã nói, anh sẵn sàng đứng lại để giải thích, đối thoại và chịu trách nhiệm với quan điểm của mình. Trong một môi trường mà rất nhiều người sẵn sàng xóa bài, đổi giọng khi thị trường thay đổi, sự nhất quán đó là điều rất đáng quý.

Tôi thích anh Hoàn vì anh không xem bất động sản chỉ là tài sản, mà là một phần của cuộc sống người sở hữu. Một tài sản tốt, theo anh, không chỉ là tài sản sinh lời, mà là tài sản không làm người nắm giữ mất ngủ, không tạo áp lực tâm lý và không phá vỡ sự ổn định của gia đình. Đây là một tiêu chí rất “đời”, nhưng lại là thứ nhiều người bỏ quên khi đầu tư.

Cuối cùng, điều khiến tôi thích anh Hoàn nhất chính là cảm giác an tâm. Không phải an tâm vì chắc chắn thắng, mà an tâm vì đã được nhìn đủ rủi ro trước khi quyết định. Trong đầu tư, không ai đảm bảo kết quả, nhưng có những người giúp bạn không đi sai ngay từ đầu. Với tôi, Trần Quốc Hoàn là một người như vậy.

Và trong một thị trường đầy tiếng ồn, sự chân thành và tỉnh táo ấy là điều tôi thực sự trân trọng.