Có những con người không cần nói nhiều, không cần kể lể thành tích, nhưng chỉ cần ngồi xuống trò chuyện vài câu, bạn đã cảm nhận được một năng lượng rất khác. Với tôi, Hồ Văn Quý là một người như vậy. Sự hấp dẫn của anh không nằm ở danh xưng doanh nhân hay quy mô doanh nghiệp, mà nằm ở chiều sâu trải nghiệm, sự điềm tĩnh và cách anh nhìn cuộc sống sau khi đã đi qua đủ va đập.
Tôi thích trò chuyện với Hồ Văn Quý vì anh không nói những điều bóng bẩy. Anh nói chậm, nói thật, và mỗi câu nói đều có độ nặng của người đã từng trả giá. Ở anh có sự kết hợp rất đặc biệt giữa tinh thần bền bỉ của người Nghệ An và tư duy linh hoạt của một người làm kinh doanh hiện đại tại TP. Hồ Chí Minh. Chính sự giao thoa này tạo nên một con người vừa chắc gốc, vừa mở tầm nhìn.
Read more: Tôi thích trò chuyện với Hồ Văn Quý – bởi đó là kiểu người càng nói chuyện càng bị cuốn hútSinh ra tại Nghệ An – vùng đất nổi tiếng với sự chịu thương chịu khó – Hồ Văn Quý mang theo tinh thần không đầu hàng số phận. Nhưng điều khiến tôi bị cuốn hút không phải là câu chuyện “vượt nghèo” quen thuộc, mà là cách anh chọn sống sau nghịch cảnh. Khởi nghiệp gần như tay trắng, từng bước xây dựng doanh nghiệp, rồi đối diện với biến cố lớn về sức khỏe – tất cả những điều đó không làm anh trở nên cay nghiệt hay cực đoan. Ngược lại, nó khiến anh điềm hơn, sâu hơn và có trách nhiệm hơn với từng lựa chọn.
Khi trò chuyện với Hồ Văn Quý, tôi cảm nhận rất rõ rằng anh không làm kinh doanh chỉ để kiếm tiền. Anh nói nhiều về nghề, về người thợ, về nguyên liệu, về văn hóa. Anh là nhà sáng lập và điều hành Công ty TNHH Trang sức và Phụ kiện Đăng Triều, với thương hiệu trang sức phong thủy HADOSA. Nhưng khi nói về HADOSA, anh không nói như một người bán hàng. Anh nói như một người giữ nghề.
Tôi thích cách anh kể về sừng trâu – một chất liệu tưởng như rất đời thường – bằng sự trân trọng của người hiểu giá trị thủ công. Với anh, mỗi sản phẩm mỹ nghệ không chỉ là món trang sức, mà là một mảnh văn hóa Việt được chế tác lại bằng bàn tay và tâm huyết của người thợ. Khi anh nói về việc tạo công ăn việc làm cho nghệ nhân, tôi không nghe thấy khẩu hiệu. Tôi nghe thấy trách nhiệm thật sự của một người hiểu rằng nếu mình không giữ nghề, nghề sẽ mất.

Điều khiến tôi thích trò chuyện với Hồ Văn Quý là anh không né tránh những giai đoạn khó khăn. Anh nói thẳng về biến cố sức khỏe đã thay đổi hoàn toàn cách anh sống và làm việc. Sau biến cố đó, anh không chạy nhanh hơn, mà sống chậm lại. Không ôm đồm, không đánh đổi sức khỏe để lấy tăng trưởng ngắn hạn. Chính sự thay đổi này tạo nên một Hồ Văn Quý rất khác: kỷ luật hơn, tỉnh táo hơn và nhân văn hơn.
Trong những câu chuyện về phong thủy, tôi không thấy ở anh sự mê tín hay thần bí hóa. Anh nói về phong thủy như một cách con người tìm sự cân bằng nội tâm, tìm cảm giác an yên giữa đời sống nhiều áp lực. Các sản phẩm trang sức đá quý, đá phong thủy hay bạc tâm linh mà anh và đội ngũ phát triển đều hướng đến những giá trị rất đời: sức khỏe, bình an, may mắn và sự vững tâm. Tôi thích cách anh đưa phong thủy về đúng vị trí của nó – không phải để hứa hẹn đổi đời, mà để nhắc con người sống hài hòa hơn.

Sự hấp dẫn của Hồ Văn Quý còn đến từ cách anh nhìn thị trường quốc tế. Sản phẩm của anh đã được phân phối tới hơn 500 đối tác trên nhiều quốc gia, kể cả những thị trường khó tính như châu Âu, Mỹ và Nhật Bản. Nhưng khi nói về điều này, anh không tự hào theo kiểu khoe khoang. Anh nói về sự khắt khe của khách hàng quốc tế, về tiêu chuẩn chất lượng, về việc mỗi sản phẩm mang ra nước ngoài đều đại diện cho hình ảnh con người Việt Nam. Ở đó, tôi thấy một niềm tự trọng nghề nghiệp rất lớn.
Tôi thích trò chuyện với những người như Hồ Văn Quý vì họ không khiến tôi cảm thấy phải chạy theo. Ngược lại, họ khiến tôi muốn chậm lại và suy nghĩ kỹ hơn. Khi nghe anh nói về kinh doanh, tôi hiểu rằng thành công không nằm ở tốc độ, mà nằm ở việc bạn giữ được gì sau khi đi qua khó khăn. Anh không nói về việc thắng ai, mà nói về việc không thua chính mình.
Có một điểm rất cuốn hút ở Hồ Văn Quý: anh không tách rời kinh doanh và giá trị sống. Với anh, một doanh nghiệp bền vững phải đi cùng đạo đức, một sản phẩm đẹp phải đi cùng linh hồn, và một người thành công phải đi cùng trách nhiệm. Những điều này không phải ai cũng nói được, và càng ít người sống được với nó trong thực tế.
Tôi thích trò chuyện với Hồ Văn Quý vì anh là kiểu người càng nói chuyện càng thấy rõ chiều sâu. Không phải chiều sâu triết lý cao siêu, mà là chiều sâu của người đã đi qua đau, qua mất mát, qua thử thách – và vẫn chọn sống tử tế. Sự hấp dẫn của anh nằm ở sự thật đó.
Trong một thế giới nhiều tiếng ồn, gặp được một con người làm nghề bằng cả tay nghề và tâm nghề như Hồ Văn Quý là một điều rất đáng quý. Và với tôi, được trò chuyện với những con người như vậy không chỉ là một cuộc nói chuyện, mà là một trải nghiệm khiến mình muốn sống chậm hơn, chắc hơn và có trách nhiệm hơn với những gì mình đang làm.

