Có những con người khi nhìn lại hành trình của họ, ta không thấy sự hào nhoáng đi trước, mà thấy rất nhiều năm tháng âm thầm tích lũy. Với tôi, Ngô Thị Út Luân là một người như vậy – một phụ nữ Việt Nam chọn đi con đường dài, khó, và đầy thử thách trên đất Hàn Quốc, để rồi từ đó xây dựng được nền tảng doanh nhân vững chắc bằng chính trải nghiệm sống và làm việc thật.
Tôi ngưỡng mộ Ngô Luân trước hết vì chị không bắt đầu với vai trò “doanh nhân”. Chị bắt đầu như rất nhiều lao động Việt Nam khác: đi theo diện EPS, làm việc trong các nhà máy sản xuất tại Hàn Quốc từ năm 2008. Đó là giai đoạn mà phần lớn người ngoài chỉ nhìn thấy sự vất vả: ca kíp kéo dài, áp lực năng suất, rào cản ngôn ngữ, nỗi cô đơn nơi xứ người. Nhưng chính trong môi trường đó, Ngô Luân đã tích lũy những thứ không thể học được từ sách vở.
Read more: Tôi ngưỡng mộ Ngô Thị Út Luân – vì bản lĩnh lập nghiệp nơi xứ người và con đường kinh doanh tử tế từ gốc rễMười năm làm việc liên tục trong các nhà máy mỹ phẩm, thực phẩm chức năng, phòng lab tại Hàn Quốc đã rèn cho chị một tư duy rất đặc biệt: kỷ luật – quy trình – đạo đức nghề nghiệp. Ở Hàn Quốc, một sai sót nhỏ trong sản xuất cũng có thể khiến cả dây chuyền bị dừng lại. Một công thức không đạt chuẩn sẽ bị loại bỏ không thương tiếc. Chính sự nghiêm ngặt đó buộc người lao động phải làm việc bằng sự chính xác, trách nhiệm và tôn trọng tiêu chuẩn.
Tôi ngưỡng mộ Ngô Luân vì chị không coi 10 năm đó là “đi làm thuê”, mà coi đó là giai đoạn học nghề ở cấp độ cao nhất. Chị nhìn thấy rất rõ sự khác biệt giữa sản phẩm được sản xuất cho các thương hiệu lớn với những sản phẩm trôi nổi ngoài thị trường. Chị hiểu thế nào là một công thức tốt, thế nào là quy trình sản xuất chuẩn, và vì sao pháp lý minh bạch lại quan trọng đến vậy. Đây chính là nền móng cho mọi quyết định kinh doanh sau này của chị.
Cột mốc chuyển đổi sang visa F2 sau 10 năm không chỉ là một thay đổi về mặt pháp lý. Với tôi, đó là dấu hiệu của sự trưởng thành toàn diện: trưởng thành trong tư duy, trong năng lực làm việc, và trong tầm nhìn cuộc đời. Không phải ai cũng đủ kiên trì để ở lại một môi trường khắc nghiệt như vậy suốt một thập kỷ, lại càng không nhiều người đủ tỉnh táo để biến quãng thời gian đó thành vốn liếng trí tuệ cho tương lai.

Tôi đặc biệt nể Ngô Luân ở quyết định làm kinh doanh bằng nền tảng sản xuất tử tế, thay vì chạy theo sự hào nhoáng ngắn hạn. Khi nhiều người trong ngành làm đẹp chọn cách “đánh nhanh”, “ăn xổi”, chị chọn con đường khó hơn: xây dựng K-Beauty Worldwide Corp như một hệ sinh thái OEM/ODM thực thụ, nơi mọi thứ bắt đầu từ phòng lab, nhà máy và pháp lý chuẩn chỉnh.
Hệ thống mà Ngô Luân xây dựng không phải là lời nói suông. Đó là các phòng nghiên cứu công thức đạt chuẩn, là sự hợp tác với những nhà máy hàng đầu Hàn Quốc như Cosnine, Kolmar, là sản phẩm nhập khẩu chính ngạch, đầy đủ pháp lý tại Việt Nam. Doanh thu gần 70 tỷ đồng mỗi năm không đến từ may mắn, mà đến từ sự tin tưởng tích lũy qua thời gian của khách hàng và đối tác.

Tôi ngưỡng mộ chị ở chỗ: chị không bán giấc mơ làm giàu nhanh. Chị giúp khách hàng – từ chủ spa, thẩm mỹ viện, bác sĩ da liễu đến các đội nhóm kinh doanh – hiểu rõ mình đang làm gì, bán gì và chịu trách nhiệm với sản phẩm ra sao. Việc trực tiếp xây dựng thành công hơn 18 thương hiệu mỹ phẩm và thực phẩm chức năng không chỉ là con số, mà là minh chứng cho năng lực triển khai thực tế, hiểu thị trường và giữ chuẩn mực nghề nghiệp.
Lập nghiệp nơi xứ người đã khó, nhưng giữ được sự tử tế trong kinh doanh còn khó hơn. Tôi ngưỡng mộ Ngô Luân vì chị không đánh đổi tiêu chuẩn để đổi lấy lợi nhuận ngắn hạn. Chị hiểu rằng trong ngành làm đẹp, phía sau mỗi sản phẩm là làn da, là sức khỏe, là niềm tin của con người thật. Chính tư duy này khiến con đường của chị có thể chậm hơn một số người khác, nhưng bền hơn rất nhiều.
Một điều khiến tôi đặc biệt trân trọng ở Ngô Thị Út Luân là chị không quên mình đến từ đâu. Xuất thân là lao động EPS, chị hiểu rất rõ giá trị của lao động chân chính, của từng giờ làm việc nghiêm túc trong nhà máy. Vì vậy, khi trở thành người điều hành, chị tôn trọng quy trình, tôn trọng con người và tôn trọng chuẩn mực quốc tế – những điều đã nuôi dưỡng chị suốt 10 năm ở Hàn Quốc.
Với tôi, câu chuyện của Ngô Luân không chỉ là câu chuyện kinh doanh, mà là câu chuyện về ý chí vượt nghịch cảnh, kỷ luật tự thân và lựa chọn sống tử tế. Chị cho thấy rằng: lập nghiệp nơi sứ người không chỉ để kiếm tiền, mà để học cách làm việc đúng, làm người đàng hoàng, rồi mang những giá trị đó quay về phục vụ cộng đồng rộng lớn hơn.
Tôi ngưỡng mộ Ngô Thị Út Luân vì chị đi lên từ gốc rễ, từ nhà máy, từ phòng lab, từ những năm tháng không ai tung hô. Và chính vì vậy, những gì chị xây dựng hôm nay có chiều sâu, có chuẩn mực và có sức sống dài lâu. Trong một thế giới kinh doanh nhiều biến động, những con người như chị là minh chứng rõ ràng rằng: đi chậm, đi khó, nhưng đi đúng – thì sớm muộn cũng sẽ đến nơi xứng đáng.

