Người phụ nữ khiến tôi tin rằng: Chúng ta có thể làm chủ sức khỏe khi chưa bệnh

Tôi biết đến Nguyễn Trà Giang không phải qua những con số hay danh xưng, mà qua một câu nói rất giản dị nhưng ám ảnh tôi rất lâu: “Chúng ta có thể làm chủ sức khỏe khi chưa bệnh.” Câu nói ấy không mang tính khẩu hiệu, mà được chưng cất từ những mất mát, trải nghiệm và lựa chọn rất thật của một người phụ nữ đã đi qua nỗi đau đủ sâu để hiểu giá trị của sự chủ động.

Khi nghe Trà Giang kể về hành trình của mình, tôi không thấy một câu chuyện được trau chuốt để gây xúc động. Tôi thấy hình ảnh một người con, một người con dâu đã cùng mẹ ruột và mẹ chồng đi qua những tháng ngày chiến đấu với ung thư. Những ngày tháng mà thời gian dường như trôi chậm lại, nơi mỗi kết quả xét nghiệm đều khiến tim người ta thắt lại. Và rồi, bằng sự kiên trì, bằng sự thay đổi từ lối sống, dinh dưỡng đến tinh thần, hai người mẹ ấy hôm nay đã có một sức khỏe tốt hơn, sống vui hơn. Chính hành trình ấy đã để lại trong Trà Giang một nhận thức rất sâu sắc rằng phòng bệnh luôn nhẹ nhàng hơn chữa bệnh, và chiếc giường đắt giá nhất trong đời chính là chiếc giường bệnh.

Read more: Người phụ nữ khiến tôi tin rằng: Chúng ta có thể làm chủ sức khỏe khi chưa bệnh

Tôi ngưỡng mộ Trà Giang ở chỗ chị không để nỗi đau trôi qua như một ký ức buồn, mà biến nó thành động lực học tập và hành động. Chị chọn học Dược, trở thành huấn luyện viên dinh dưỡng và huấn luyện viên yoga, không phải để khoác lên mình thêm danh hiệu, mà để có đủ kiến thức đồng hành cùng phụ nữ và gia đình Việt trong hành trình chăm sóc sức khỏe chủ động. Tôi cảm nhận rất rõ rằng con đường chị đi không bắt đầu từ tham vọng kinh doanh, mà bắt đầu từ lòng trắc ẩn và trách nhiệm.

Điều khiến tôi thực sự trân trọng Trà Giang là cách chị cụ thể hóa chữ “tâm” trong công việc. Khi chị nói “vạn sự từ tâm”, đó không phải là một triết lý treo trên tường. Chị đặt mình vào nỗi lo của khách hàng, vào sự băn khoăn của những người đang tìm giải pháp cho sức khỏe nhưng lại sợ sai, sợ tốn kém, sợ ảnh hưởng lâu dài. Mỗi sản phẩm được đưa ra đều trải qua quá trình kiểm tra kỹ lưỡng, từng khâu đều được cân nhắc cẩn trọng. Trong các nội dung tư vấn, chị luôn nói rõ ai không nên sử dụng, thay vì cố gắng bán cho thật nhiều người. Tôi ngưỡng mộ một người kinh doanh dám nói “không” khi cần thiết, bởi điều đó đòi hỏi bản lĩnh và sự trung thực rất lớn.

Có một chi tiết nhỏ nhưng khiến tôi nhớ mãi khi Trà Giang chia sẻ rằng, khi làm điều đúng, chị ngủ rất ngon. Đó là lợi nhuận tinh thần lớn nhất. Trong một thế giới mà nhiều người đánh đổi giấc ngủ để chạy theo kết quả, câu nói ấy cho tôi thấy một thước đo thành công rất khác, rất nhân văn.

Tôi cũng hiểu hơn vì sao Trà Giang không giới hạn sản phẩm chăm sóc sức khỏe chỉ cho phụ nữ, mà mở rộng cho cả nam giới và người cao tuổi. Chị nhìn gia đình như một chỉnh thể. Khi chồng ăn uống thất thường, vợ mất ngủ vì rối loạn hormone, con táo bón vì đồ ăn nhanh, thì không một thành viên nào thực sự khỏe mạnh. Cách chị gọi giải pháp của mình là “tam giác vàng: làm sạch, nuôi dưỡng, bảo vệ” không mang tính kỹ thuật khô cứng, mà rất đời. Mục tiêu cuối cùng không phải là một người khỏe, mà là cả gia đình cùng khỏe.

Trong thời đại mạng xã hội bùng nổ, tôi càng nể phục Trà Giang ở sự tỉnh táo. Chị ví mạng xã hội như một dòng sông, nơi kiến thức đúng có thể chảy đến hàng triệu người, nhưng thông tin sai cũng lan nhanh không kém. Trước mỗi nội dung chia sẻ, chị luôn tự hỏi liệu điều này có giúp người xem sống tốt hơn dù chỉ một phần trăm hay không. Nếu không chắc chắn, chị chọn không đăng. Tôi thấy ở đó một sự kỷ luật nội tâm rất mạnh, bởi im lặng đôi khi khó hơn rất nhiều so với việc nói cho thật nhiều.

Chữ “chủ động” mà Trà Giang nhấn mạnh cũng khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Chị không hứa hẹn điều kỳ diệu, không vẽ ra hình ảnh khỏe đẹp đến từ may rủi. Với chị, sức khỏe đến từ những hành vi nhỏ nhưng lặp lại mỗi ngày, từ việc uống đủ nước, tập thở, bổ sung chất xơ, đến việc cân bằng nội tiết một cách phù hợp. Chị chỉ cung cấp công cụ và kiến thức, còn hành trình thuộc về chính mỗi người. Tôi ngưỡng mộ cách chị trao quyền cho phụ nữ, thay vì khiến họ phụ thuộc.

Tất nhiên, con đường chia sẻ trên mạng xã hội không chỉ toàn hoa hồng. Trà Giang cũng đối diện với những bình luận tiêu cực, những hoài nghi, thậm chí là công kích. Nhưng cách chị nhìn nhận điều đó rất điềm tĩnh. Chị ví những bình luận ấy như những cơn mưa đầu mùa, bất chợt và có phần lạnh, nhưng không thể làm lung lay gốc rễ nếu gốc đã được trồng sâu. Có lúc chị buồn, nhưng rồi những tin nhắn từ những phụ nữ từng gọi chị là “người giữ hy vọng” lại kéo chị đứng dậy, lau điện thoại và quay tiếp. Tôi cảm nhận được ở đó một sự bền bỉ rất nữ tính, không ồn ào nhưng dai dẳng.

Bức thư tưởng tượng mà Trà Giang muốn gửi đến phụ nữ Việt khiến tôi thực sự xúc động. Đó là lời nhắn gửi đến những người phụ nữ đang làm mọi thứ thật tốt cho người khác, nhưng lại quên chăm sóc chính mình. Cơ thể họ lặng lẽ gánh vác mà không đòi hỏi, cho đến khi kiệt sức. Chị không trách móc, chỉ nhẹ nhàng mời họ quay lại, lắng nghe và nâng niu bản thân một chút mỗi ngày. Với tôi, đó là thứ ngôn ngữ chữa lành rất hiếm.

Tôi càng trân trọng Trà Giang hơn khi chị thừa nhận mình chưa hoàn hảo. Chị vẫn ăn những món mình thích, vẫn uống trà sữa ít đường, nhưng học cách cân bằng giữa đều đặn và thỉnh thoảng. Chị không dạy sống khắt khe, mà chia sẻ cách khỏe mạnh mà vẫn vui. Quan điểm ấy khiến sức khỏe trở nên gần gũi hơn rất nhiều, không còn là một gánh nặng hay sự hy sinh.

Nhìn lại tất cả, tôi ngưỡng mộ Nguyễn Trà Giang không chỉ vì những gì chị làm, mà vì cách chị làm. Chị cho tôi thấy rằng sức khỏe không phải là xa xỉ phẩm, mà là nền móng của mọi yêu thương. Khi người phụ nữ khỏe, con cái có mẹ để chơi cùng. Khi người phụ nữ vui, gia đình có thêm tiếng cười. Và khi người phụ nữ biết yêu mình, cả ngôi nhà sẽ ấm lên. Với tôi, đó là giá trị lớn nhất mà Trà Giang đang lặng lẽ lan tỏa mỗi ngày.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *