NGUYỄN MẠNH DƯƠNG- MỘT NGƯỜI DẠN DÀY ĐẦU TƯ HỆ THỐNG GIÁO DỤC!

Nguyễn Mạnh Dương là ai?

Trước khi phát triển những ngôi trường liên cấp, tôi là một doanh nhân, hoạt động trong nhiều lĩnh vực, tôi là du học sinh, nhưng trở về nước với hai bàn tay trắng. Từng vác hồ sơ đi xin việc trong và ngoài nước, từng ngồi trong những cuộc họp căng thẳng, từng ký những hợp đồng sống còn, từng hiểu cảm giác “được – mất – đúng – sai” trong tích tắc.

Tôi hiểu rất rõ một điều:

Cuộc đời không thưởng cho người có nhiều bằng cấp. Cuộc đời thưởng cho người làm được việc, những người biết tư duy, biết hành động, biết chịu trách nhiệm và đứng dậy sau sai lầm

Tôi đã làm việc trong những môi trường đa quốc gia, Tôi từng cay cú khi thấy nhân sự nước ngoài được trả lương cao hơn nhiều, Dù xuất phát điểm không hề khác biệt với nhân sự Việt Nam cùng công việc

Nhưng rồi, tôi cũng thấy

Những kỹ năng và phẩm chất chuyên nghiệp mà họ thể hiện, đúng là khác biệt so với chúng ta, xét trên số đông và sự tương đồng về bằng cấp; những khác biệt đó là gì nếu không phải do giáo dục tạo ra.

Chính khoảnh khắc đó, mọi thứ trong tôi đổi hướng. Tôi quyết định trở thành sự thay đổi mà mình muốn có trong thế giới này

Giáo dục Việt Nam phải đạt đến tầm quốc tế trước, Việt Nam mới trở thành cường quốc sau, và người Việt Nam mới có được cuộc sống hạnh phúc và thành công như ta mong ước.

TÔI XUẤT HIỆN TRƯỚC CÁC BẠN VỚI HAI VAI TRÒ,
VÀ TÔI KHÔNG TÁCH RỜI CHÚNG.

Vai trò thứ nhất: Tôi là một nhà giáo dục hiện đại, tiên phong và cấp tiến.

Tôi không bước vào giáo dục bằng sự lãng mạn. Tôi bước vào giáo dục bằng tư duy hệ thống của một người làm kinh doanh. Tôi nhìn giáo dục như nhìn một doanh nghiệp sống còn dài hạn:

Đầu vào là đứa trẻ non nớt
Quá trình là môi trường, phương pháp, văn hoá
Đầu ra là một con người có thể sống tốt mà không cần ai “chống lưng”

Tôi chọn con đường cấp tiến vì tôi tin rằng:
Không thể dạy con trẻ cho thế giới ngày mai bằng phương pháp của 50 năm trước, không thể chuẩn bị cho những vấn đề chưa từng tồn tại bằng những cách đã quá quen thuộc.

Vai trò thứ hai – và cũng là vai trò tạo ra ngọn lửa lớn nhất trong tôi: Tôi là một người cha đam mê phát triển ba đứa con của mình.

Tôi không nghiên cứu giáo dục cho ai đó xa lạ; tôi thử nghiệm mọi triết lý, mọi phương pháp trước tiên trên chính con mình.

Tôi từng tự hỏi trong những đêm rất muộn, khi con đã ngủ:
“Nếu một ngày mình không còn ở đây, điều gì sẽ bảo vệ các con?”

Không phải tiền, không phải mối quan hệ, mà là tư duy, phẩm chất, và kỹ năng sống.

Tôi không cần con tôi đứng đầu.
Tôi cần con tôi đứng vững.

Chính nỗi sợ rất thật của một người cha – sợ con yếu đuối trước cuộc đời – đã thúc đẩy tôi không ngừng trong giáo dục

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *