Bác sỹ Nguyễn Ngọc Tú- bác sỹ y học bào thai. Người bác sĩ khiến tôi học được giá trị lớn nhất của nghề không phải là người có danh xưng cao nhất, cũng không phải người xuất hiện dày đặc trên truyền thông. Điều khiến tôi thực sự ngưỡng mộ và học hỏi ở anh là cách anh làm nghề, cách anh học tập và cách anh giữ trọn niềm tin của bệnh nhân qua từng năm tháng.
Read more: Một hình mẫu bác sĩ khiến tôi tin hơn vào giá trị của nghề yTrong suốt hành trình làm nghề y, tôi đã gặp nhiều bác sĩ giỏi. Có người rất nhanh nhạy về kỹ thuật, có người làm dịch vụ tốt, có người xây dựng được phòng khám lớn. Nhưng người bác sĩ để lại trong tôi sự kính trọng sâu sắc nhất lại là người luôn coi việc học là một phần không thể tách rời của nghề nghiệp, dù anh đã có tay nghề vững vàng và nhiều năm kinh nghiệm.
Điều khiến tôi ấn tượng ngay từ đầu chính là sự ham học gần như không bao giờ dừng lại. Khi nhiều người nghĩ rằng đến một độ tuổi nhất định thì chỉ cần dựa vào kinh nghiệm, anh vẫn đều đặn tham gia các khóa đào tạo chuyên sâu, cập nhật kiến thức mới và nghiên cứu kỹ từng ca lâm sàng. Anh không học để khoe bằng cấp, mà học để hiểu sâu hơn bản chất vấn đề và hạn chế tối đa rủi ro cho bệnh nhân. Có những ca tưởng như quen thuộc, anh vẫn dành thời gian xem lại tài liệu, hỏi ý kiến đồng nghiệp và cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định. Tôi nhận ra rằng sự giỏi giang thật sự trong ngành y không nằm ở việc biết hết mọi thứ, mà nằm ở việc luôn ý thức được giới hạn của bản thân và không ngừng bù đắp nó bằng học tập.
Tài năng của anh không phải thứ đến từ may mắn hay cảm giác “mát tay” bẩm sinh như nhiều người vẫn nghĩ. Tôi nhìn thấy ở anh một kỷ luật nghề nghiệp rất cao. Từng thao tác, từng quy trình đều được thực hiện một cách chuẩn mực, không vội vàng, không cẩu thả. Anh không chạy theo tốc độ, cũng không để áp lực doanh thu làm ảnh hưởng đến chất lượng điều trị. Với anh, làm nhanh không bao giờ quan trọng bằng làm đúng và làm an toàn. Qua thời gian quan sát, tôi hiểu rằng chính sự kỷ luật bền bỉ ấy mới là nền tảng tạo nên tay nghề vững chắc và sự tin tưởng lâu dài từ bệnh nhân.
Một điều nữa khiến tôi đặc biệt ngưỡng mộ là cách anh nhìn nhận bệnh nhân. Anh không xem họ như những ca điều trị đơn thuần hay những dịch vụ cần hoàn thành. Trước mỗi quyết định chuyên môn, anh luôn đặt câu hỏi liệu phương án này có thực sự cần thiết hay không, có gây xâm lấn quá mức hay không, và lợi ích dài hạn cho bệnh nhân là gì. Anh dành thời gian lắng nghe nỗi lo, sự sợ hãi và mong muốn thực sự của người đối diện, kể cả khi điều đó khiến quá trình tư vấn trở nên chậm hơn. Tôi học được rằng bệnh nhân có thể không hiểu sâu về kỹ thuật, nhưng họ cảm nhận rất rõ sự tôn trọng và tử tế từ người bác sĩ.
Trong bối cảnh ngành y ngày càng chịu nhiều tác động của thương mại hóa, việc giữ vững ranh giới chuyên môn là điều không dễ dàng. Người bác sĩ mà tôi ngưỡng mộ lại là người sẵn sàng nói không với những chỉ định không thực sự cần thiết, dù điều đó có thể đồng nghĩa với việc mất đi một khoản thu nhập. Anh chọn bảo vệ sức khỏe lâu dài của bệnh nhân thay vì chiều theo mong muốn nhất thời. Với anh, một quyết định sai hôm nay có thể để lại hệ quả kéo dài nhiều năm, và không có bất kỳ lợi ích ngắn hạn nào đáng để đánh đổi điều đó. Tôi nhận ra rằng đạo đức nghề y không phải là những khẩu hiệu lớn, mà thể hiện rõ nhất ở những quyết định thầm lặng như vậy.
Điều khiến tôi kính trọng hơn cả là tầm nhìn dài hạn của anh đối với nghề. Anh không chạy theo những xu hướng nhất thời hay thành tích bề nổi. Thay vào đó, anh tập trung xây dựng nền tảng vững chắc từ quy trình điều trị, đào tạo đội ngũ đến việc hình thành văn hóa học tập liên tục trong môi trường làm việc. Anh tin rằng một phòng khám có thể phát triển nhanh, nhưng chỉ có sự tử tế và chuyên môn bền vững mới giúp bác sĩ đi xa và đi lâu. Quan điểm đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về con đường nghề nghiệp của chính mình.

Viết những dòng này, tôi không đặt mình ở vị trí người ngoài quan sát, mà là một người đang làm nghề và luôn tự hỏi liệu mình đã làm đủ tốt hay chưa. Từ người bác sĩ ấy, tôi học được rằng học tập suốt đời không phải là khẩu hiệu, mà là trách nhiệm. Tôi học được rằng tài năng chỉ có giá trị khi đi cùng kỷ luật, và chuyên môn chỉ thực sự trọn vẹn khi gắn liền với đạo đức nghề nghiệp. Quan trọng hơn hết, tôi hiểu rằng niềm tin của bệnh nhân không đến từ lời nói hay quảng bá, mà đến từ những hành động đúng đắn được lặp lại mỗi ngày.
Ngưỡng mộ không phải để so sánh hay tự tạo áp lực, mà để soi lại chính mình. Mỗi ngày làm nghề, tôi tự hỏi hôm nay mình đã học thêm điều gì, mình đã cẩn trọng hơn chưa và mình có còn xứng đáng với niềm tin mà bệnh nhân trao gửi hay không. Người bác sĩ ham học và tài năng ấy đã cho tôi một hình mẫu rất rõ ràng về cách đi đường dài trong ngành y, bằng sự khiêm tốn, kỷ luật và tử tế. Tôi tin rằng đó cũng là con đường đúng đắn nhất để bất kỳ bác sĩ nào có thể làm nghề một cách bền vững và có giá trị thực sự.

