Tôi nể phục Thắm Đặng vì cô chọn thể thao làm nền tảng cho sự nghiệp và cuộc sống

Có những người thành công nhờ tài năng.
Có những người đi xa nhờ cơ hội.
Nhưng với tôi, Thắm Đặng là người khiến tôi thực sự nể phục vì cô chọn một con đường khó hơn nhưng bền vững hơn: xây dựng sự nghiệp trên nền tảng của một cơ thể khỏe mạnh và một tinh thần kỷ luật.

Read more: Tôi nể phục Thắm Đặng vì cô chọn thể thao làm nền tảng cho sự nghiệp và cuộc sống

Tôi từng nghe Thắm Đặng nói một câu rất giản dị nhưng ám ảnh:
“Thể thao không làm tôi rảnh hơn, nhưng làm tôi mạnh hơn.”
Câu nói ấy không mang tính truyền cảm hứng kiểu khẩu hiệu. Nó là kết quả của trải nghiệm thật, của một người đã đi qua đủ áp lực để hiểu rằng nếu cơ thể gục trước, thì mọi tham vọng phía sau cũng sẽ sụp đổ.

Trong giới kinh doanh, tôi thấy rất nhiều người bận. Bận đến mức không còn thời gian cho chính mình. Đầu lúc nào cũng đầy việc, trách nhiệm lúc nào cũng nhiều hơn thời gian, và bản thân thì luôn bị xếp sau cùng trong danh sách ưu tiên. Thắm Đặng cũng từng như vậy. Cô không phải người sinh ra đã “cân bằng”. Cô là người đã từng chỉ tập trung vào công việc, từng nghĩ rằng thành công phải đánh đổi bằng sức khỏe và sự kiệt quệ.

Nhưng điều khiến tôi nể phục là cô đã dừng lại kịp lúc để nhìn thẳng vào sự thật. Rằng nếu không khỏe, không đủ bền, thì không thể đi đường dài. Rằng nếu không kỷ luật với cơ thể mình, thì rất khó để duy trì kỷ luật trong kinh doanh và cuộc sống. Và từ nhận thức đó, thể thao bước vào cuộc đời Thắm Đặng không phải như một trào lưu, mà như một điểm tựa.

Thể thao đến với cô trong những giai đoạn mệt mỏi nhất, khi động lực cạn dần và tinh thần dễ lung lay. Không phải để khoe thành tích, không phải để chứng minh điều gì với ai, mà để giữ mình đứng vững. Từ lúc nào không hay, thể thao trở thành phong cách sống, trở thành một phần con người cô, ăn sâu vào cách cô làm việc, cách cô ra quyết định và cách cô đối diện với áp lực.

Tôi nể phục Thắm Đặng ở chỗ cô không nói về thể thao như một thứ xa xỉ dành cho người rảnh rỗi. Cô nói về nó như một nền tảng sống dành cho người bận rộn. Người càng nhiều trách nhiệm, càng cần một cơ thể đủ khỏe để gánh vác. Người càng làm kinh doanh, càng cần một tinh thần đủ bền để không gãy giữa đường.

Nhìn vào thói quen thể thao của Thắm Đặng, tôi thấy rõ một dạng kỷ luật rất đẹp. Đó không phải là sự ép buộc khắc nghiệt, mà là sự cam kết âm thầm với chính mình. Mỗi buổi tập không chỉ rèn cơ bắp, mà rèn khả năng xuất hiện đúng giờ, rèn việc hoàn thành điều mình đã hứa, rèn thói quen không bỏ cuộc chỉ vì mệt.

Và chính những điều đó phản chiếu rất rõ vào cách cô làm sự nghiệp. Một người duy trì được thể thao đều đặn trong nhiều năm là người hiểu rất rõ giá trị của sự tích lũy. Không có kết quả nào đến sau một buổi tập. Không có thành công bền vững nào đến từ những nỗ lực ngắn hạn. Cơ thể thay đổi từng chút một, cũng giống như sự nghiệp được xây dựng từng ngày, bằng những lựa chọn lặp đi lặp lại.

Tôi từng nghe nhiều người hỏi Thắm Đặng: “Bận như vậy, vì sao vẫn dành thời gian cho thể thao mỗi ngày?”
Câu hỏi đó phản ánh một tư duy rất phổ biến: coi thể thao là thứ lấy đi thời gian. Nhưng Thắm Đặng thì nhìn khác. Với cô, thể thao không lấy đi thời gian, mà trả lại chất lượng cho thời gian còn lại. Khi cơ thể khỏe, đầu óc minh mẫn hơn. Khi tinh thần ổn định, quyết định chính xác hơn. Khi năng lượng đủ đầy, công việc không còn là cuộc vật lộn.

Là một nữ doanh nhân, Thắm Đặng làm việc với áp lực, với con người, với những quyết định ảnh hưởng đến nhiều người khác. Cô hiểu rất rõ rằng cảm xúc và trạng thái nội tâm của người lãnh đạo có thể lan ra toàn bộ hệ thống. Một người lãnh đạo kiệt sức sẽ kéo theo cả đội ngũ mệt mỏi. Vì vậy, việc chăm sóc bản thân không còn là chuyện cá nhân, mà là một phần trách nhiệm với công việc và với những người đồng hành.

Tôi nể phục cô ở chỗ cô không xây dựng hình ảnh “người phụ nữ hoàn hảo”. Cô không nói rằng lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, lúc nào cũng cân bằng. Nhưng cô cho thấy một điều rất thật: khi mệt, hãy quay về với những điều căn bản. Ăn uống tử tế. Vận động đều đặn. Ngủ nghỉ đủ. Không có công thức thần kỳ, chỉ có sự bền bỉ.

Thắm Đặng cho tôi một góc nhìn rất rõ về mối liên hệ giữa thể thao và sự nghiệp. Thể thao dạy con người cách chịu đựng cảm giác không thoải mái trong ngắn hạn để đổi lấy lợi ích dài hạn. Kinh doanh cũng vậy. Thể thao dạy con người lắng nghe cơ thể và điều chỉnh nhịp độ. Kinh doanh cũng cần biết khi nào tăng tốc, khi nào chậm lại. Thể thao dạy con người tôn trọng quy trình. Kinh doanh không thể đi tắt mà không trả giá.

Điều tôi nể phục nhất là Thắm Đặng không giữ những điều này cho riêng mình. Cô chia sẻ không phải để dạy ai phải sống thế nào, mà để lan tỏa một cách sống tỉnh táo hơn. Rằng thành công không cần phải trả bằng sức khỏe. Rằng người phụ nữ có thể vừa mạnh mẽ trong sự nghiệp, vừa chăm sóc tốt cho thân thể mình.

Khi nhìn hình ảnh Thắm Đặng buổi sáng, ánh sáng tự nhiên, trang phục thể thao tối giản, không tạo dáng cầu kỳ, tôi thấy rất rõ con người phía sau. Không phô trương. Không ồn ào. Chỉ là một người đã chọn nghiêm túc với chính mình. Và chính sự nghiêm túc đó tạo nên sức nặng cho mọi điều cô làm trong sự nghiệp.

Với tôi, sự nể phục dành cho Thắm Đặng không đến từ danh xưng hay thành tựu cụ thể. Nó đến từ cách cô xây dựng nền tảng sống vững chắc để sự nghiệp có thể đi xa. Trong một thế giới nơi nhiều người đang cố chạy nhanh, Thắm Đặng chọn cách rèn cho mình đủ khỏe để chạy lâu. Và đó, với tôi, là một lựa chọn rất đáng nể.