Tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh vì cách cô gìn giữ bữa ăn gia đình trong một cuộc sống rất bận rộn

Có những người khiến ta nể phục vì họ kiếm được bao nhiêu tiền.
Có những người khiến ta ngưỡng mộ vì họ xây dựng được sự nghiệp lớn.
Nhưng với tôi, Tạ Kỳ Anh là người khiến tôi trân trọng sâu sắc bởi một điều tưởng như rất nhỏ, nhưng lại vô cùng quan trọng: cách cô quan tâm đến chất lượng bữa ăn trong gia đình, như một phần không thể tách rời của hạnh phúc và sự bền vững.

Trong xã hội hiện đại, đặc biệt là với những người làm kinh doanh, bận rộn dường như đã trở thành “lý do chính đáng” để đánh đổi. Đánh đổi thời gian bên con. Đánh đổi những bữa cơm chung. Đánh đổi sự hiện diện thật sự trong gia đình. Nhiều người có rất nhiều tiền, nhưng lại thiếu một điều tưởng chừng giản dị: một bữa ăn ấm áp, đủ đầy, nơi các thành viên thực sự ngồi lại với nhau sau một ngày dài.

Read more: Tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh vì cách cô gìn giữ bữa ăn gia đình trong một cuộc sống rất bận rộn

Điều khiến tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh là cô không chấp nhận sự đánh đổi đó như một điều hiển nhiên. Cô không chọn từ bỏ sự nghiệp, nhưng cũng không chấp nhận tiếp tục đánh đổi gia đình. Và thay vì nói những điều lớn lao, cô bắt đầu thay đổi từ những điều rất thực tế, rất đời thường – cách tổ chức cuộc sống, đặc biệt là cách chăm sóc bữa ăn trong gia đình.

Với Tạ Kỳ Anh, bữa ăn không đơn thuần là chuyện dinh dưỡng. Bữa ăn là thời gian kết nối. Là khoảng lặng hiếm hoi trong ngày để các thành viên nhìn thấy nhau không qua màn hình điện thoại, không qua lịch họp, không qua những áp lực bên ngoài. Bữa ăn là nơi trẻ con cảm nhận được sự hiện diện của cha mẹ, và người lớn có cơ hội chậm lại, lắng nghe, và quay về với vai trò quan trọng nhất của mình trong gia đình.

Tôi học được ở cô một tư duy rất đáng quý: không phải cứ bận là phải bỏ. Vấn đề không nằm ở việc ta có bao nhiêu việc, mà nằm ở cách ta tổ chức cuộc sống như thế nào. Tạ Kỳ Anh không lý tưởng hóa cuộc sống gia đình, cũng không tô vẽ hình ảnh một người phụ nữ “vừa giỏi việc nước, đảm việc nhà” theo kiểu hy sinh kiệt quệ. Cô chọn một con đường khác: tối ưu.

Cô chủ động tìm kiếm và áp dụng những giải pháp giúp việc nấu ăn trở nên chủ động hơn, tiết kiệm thời gian hơn, nhưng vẫn đảm bảo chất lượng. Không phải để làm hình thức, mà để những người bận rộn vẫn có thể giữ được nhịp sinh hoạt gia đình. Ở đó, bữa ăn không trở thành gánh nặng, mà trở thành điểm tựa tinh thần.

Điều khiến tôi tin và trân trọng Tạ Kỳ Anh không phải là những gì cô nói, mà là sự nhất quán giữa trải nghiệm cá nhân và những gì cô chia sẻ. Cô không nói về một lối sống lý tưởng xa vời, nơi mọi thứ đều hoàn hảo. Cô nói về cách một người rất bận, rất nhiều trách nhiệm, rất nhiều áp lực, vẫn có thể sống tốt hơn trong chính hoàn cảnh của mình.

Cô hiểu rất rõ tâm lý của những người “nhiều tiền nhưng ít thời gian”. Bởi cô đã từng ở đúng vị trí đó. Và thay vì chọn hy sinh những giá trị quan trọng nhất, cô chọn học cách tối ưu cuộc sống. Tối ưu để có thời gian cho gia đình. Tối ưu để bữa ăn không bị đẩy thành việc phụ. Tối ưu để con cái không lớn lên trong những bữa ăn vội vàng, mạnh ai nấy ăn.

Tôi trân trọng cô ở chỗ cô không lên án ai. Cô không nói rằng những người bận rộn là sai, rằng ai không nấu ăn mỗi ngày là thiếu trách nhiệm. Cô chỉ chia sẻ một cách rất nhẹ nhàng rằng: nếu chúng ta không chủ động giữ lấy những điều quan trọng, cuộc sống sẽ rất dễ cuốn chúng ta đi. Và đến một lúc nào đó, khi nhìn lại, thứ khiến ta tiếc nuối nhất có thể không phải là tiền, mà là những bữa cơm đã không còn đủ người.

Ngày hôm nay, khi nhắc đến Tạ Kỳ Anh, nhiều người biết đến cô như một doanh nhân, một nhà đào tạo, một người đã giúp hàng chục nghìn người tạo ra thu nhập từ kinh doanh một cách bài bản. Nhưng với tôi, điều khiến cô khác biệt là cô không chỉ nói về dòng tiền, mà nói về dòng chảy của đời sống. Không chỉ nói về thu nhập, mà nói về chất lượng sống.

Cô đã đi qua đúng nỗi đau của những người bận rộn, những người luôn bị giằng co giữa sự nghiệp và gia đình. Và cô không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng kiểu “hãy cân bằng đi”, mà chỉ ra những thay đổi rất cụ thể, rất thực tế, bắt đầu từ những việc nhỏ như bữa ăn hàng ngày. Chính từ những điều nhỏ đó, sự cân bằng dần được thiết lập.

Tôi trân trọng Tạ Kỳ Anh vì cô cho tôi một góc nhìn rất khác. Rằng thành công không nhất thiết phải đi kèm với sự thiếu vắng. Rằng một người có thể vừa xây dựng được dòng tiền bền vững, vừa giữ được những bữa ăn ấm áp bên gia đình. Và rằng hạnh phúc thật sự không nằm ở việc ta có bao nhiêu, mà ở việc ta còn giữ được bao nhiêu điều quan trọng trong cuộc sống.

Nhìn cách cô sống, cách cô chia sẻ, tôi hiểu rằng bữa ăn gia đình không chỉ nuôi dưỡng cơ thể, mà còn nuôi dưỡng mối quan hệ. Khi bữa ăn được chăm chút, gia đình có nền tảng để kết nối. Khi gia đình vững, con người có điểm tựa để đi xa hơn trong sự nghiệp.

Với tôi, sự trân trọng dành cho Tạ Kỳ Anh không đến từ những con số hay danh xưng. Nó đến từ cách cô chọn không đánh đổi những giá trị cốt lõi, ngay cả khi cô hoàn toàn có lý do để làm điều đó. Và trong một xã hội quá bận để dừng lại, lựa chọn ấy, với tôi, là một lựa chọn rất đáng quý.